Diễn đàn tuổi trẻ & công nghệ ( Youth Forum & IT )

Top posting users this week

Latest topics

» [ One punch man AMV] When it all falls down :)
by s2lovely 18/11/2015, 12:17

» Game java cực HOT cho dế yêu đây mọi người !
by nangchieu 12/11/2013, 13:24

» AREA-51 full game cuc hay cau hinh cuc thap [mf]
by innalove 23/8/2013, 09:59

» Roller Coaster Tycoon 3 Full crack - kèm theo hướng dẫn
by phapeee 18/6/2013, 16:36

» game java dành cho mobile cực hay đây!!!!
by susu88 23/5/2013, 11:09

» Game tôn ngộ không + pháp sư [ vip ] nhưng [ cũ ] mà [ hay ] VÀO NHANH !!!
by 7956007hh 18/4/2013, 17:46

» [Game]Dragon Ball Z - Bid For Power bản FULL download (MF) Dragon Ball Z - Bid For Power
by gajats 26/2/2013, 15:18

» [Game]Yugioh! Online 3
by kietxuat1997 2/1/2013, 19:34

» Song đấu funny
by s2lovely 7/12/2012, 18:44

» Halo 2 Full RIP
by maclonghl 19/11/2012, 01:11

» Thienlong-hanoi.com – open vào 10h sáng thứ 7 ngày 21/7/2012- tính năng mới
by natasada 19/7/2012, 14:14

» ViệtFifa Server Fifa private đầu tiên
by ~Shin_ 16/7/2012, 17:30

» Ngắm nhìn thí sinh miss ảnh “như mơ” của Vua Xe
by xiudu 28/6/2012, 14:54

» Ngày 30/6 Offline Hội Ngộ Cùng Miss Dream
by xiudu 27/6/2012, 16:47

» TẮM CÙNG HOTGIRLS SIÊU HOT
by thamtu9x 23/6/2012, 17:45

» »ALL ................
by s2lovely 16/6/2012, 14:20

» TUYỂN MOD - TRẢ LỜI
by ™LinhChíp 5/6/2012, 15:46

» TWINS VIỆT NAM – CHỊ EM CARINA KIM LINH & THẢO NHƯ
by xuxuxin 31/5/2012, 16:13

» MU-VINHCUU.COM OPEN 10H00 SÁNG THỨ 5 NGÀY 7/6/2012 - BẢN SS7 MỚI NHẤT
by vuicungnamthang 31/5/2012, 12:53

» THIENLONG-THANGLONG.COM open thứ 7 ngày 2/6/2012 Bản hoàn chỉnh nhất
by vuicungnamthang 31/5/2012, 12:46

» Rockmanx9
by cunmike 21/5/2012, 00:20

Poll

Bạn hay vào chuyên mục nào nhiều nhất trong diễn đàn
32% 32% [ 6 ]
21% 21% [ 4 ]
11% 11% [ 2 ]
5% 5% [ 1 ]
5% 5% [ 1 ]
11% 11% [ 2 ]
5% 5% [ 1 ]
11% 11% [ 2 ]

Tổng số bầu chọn : 19

Statistics

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 3105 in 2183 subjects

Diễn Đàn hiện có 2808 thành viên

Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: nangchieu

»ALL ................

16/6/2012, 14:20 by s2lovely

Chào mừng các bạn đã đến với 4rum

»Tất cả thành viên

15/4/2012, 10:00 by chimsedimua_97

Chúc mọi người vui vẻ

»Tất cả thành viên

21/8/2011, 19:01 by s2lovely

Ghi Thông Điệp Vào Đây!

»Tất cả thành viên

21/8/2011, 19:00 by s2lovely

YÊU CẢ FORUM NHIỀU

»Tất cả thành viên

2/7/2011, 15:58 by hivip09

Ghi Thông Điệp Vào Đây!


    E Nhock .... Iu May`Nhieu`!!! Iu may` nhieu` ( P 7 ) [HOT]

    Share

    chipkute9x
    Cấp độ 13 ( Anh Hùng của forum )
    Cấp độ 13 ( Anh Hùng của forum )

    Đăng bài Đăng bài : 216
    Gold Gold : 5758
    Được thank Được thank : 29
    Thành Tích : Thành Tích : : Cấp 4
    Tuổi Tuổi : 22
    SHOP : SHOP : : luxun
    Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Hãy cho tôi 1 điểm tựa .... Tôi sẽ nâng cả trái đất ..Tôi sẽ nâng cả
    avatar-dulieu : 57,11717|50,12026|49,11373|64,12636|48,13009|58,12258|66,11454

    >... PET SHOP ... <
    ☺:: $$$$

    default E Nhock .... Iu May`Nhieu`!!! Iu may` nhieu` ( P 7 ) [HOT]

    Bài gửi by chipkute9x on 9/6/2011, 14:53

    [/td][td][color=violet][b]- Dậy ăn sáng với tớ đi, ba tớ đi làm rồi !!!! Này sao tớ lo cho Phong lắm không biết anh ấy thế nào ?? từ tối giờ đâu điện thoại gì được cho anh ấy. – Trúc nhăn mặt lại vẻ lo lắng.

    - Chắc là không sao đâu !! Đừng lo. – Nó xoa đầu Trúc an ủi.

    - Thôi xuống ăn sáng rồi tìm anh Long và anh Hải xem có chuỵên gì xảy ra, nhưng cậu định mặc thế này để đi ra ngoài à, váy hơi mỏng đấy !!! – Trúc nhìn nó.

    - Không !! Quần áo hôm qua của tớ chắc khô rồi, tớ mặc cái đó chứ nếu mặc cái này tớ làm sao ra ngoài đc.- Nó phì cười.

    Nói xong, Trúc bước xuống bàn ăn chờ nó thay đồ thì có chuông cửa là Hải và Long. Trúc thấy bóng dang của họ ngoài cổng vội kêu người làm ra mở cổng. Trông Long và Hải hơi lo lắng, nhất là Long hôm qua chắc không ngủ đc hay sao mà hôm nay mắt thâm quần :

    - Hai anh đến sớm vậy ??? Chưa đến giờ đi học mà ?? – Trúc thấy dáng vẻ cả hai nên hỏi.

    - Học gì nữa !!! Anh nói hiệu trưởng hôm nay bọn mình nghĩ rồi. - Hải nói rồi quăn phịch chìa khóa xe xuống bàn.

    - Sao nghĩ ??? Có chuyện gì à ???- Trúc lo lắng hỏi.

    - Ừ !!! thằng Phong bị mẹ nó nhốt từ hôm qua rồi, không điện thoại được sáng anh đến nhà nó gặp quản gia hỏi. Dì Mẫn Quân đi vắng rồi dặn quản gia không được cho bọn anh vào nhà nhưng anh hỏi hoài quản gia mới nói thằng Phong bị nhốt !!!! - Hải nói.

    - Hôm qua đến giờ em cũng không điện được cho anh Phong!!! Hay mình đến nhà Phong đi ??? – Trúc quay sang nhìn Long vẻ như hỏi ý.

    - Không được !!! Dì Mẫn Quân không cho mình vào. – Long đáp như xua đi ý kiến ấy.

    Không khí căng thẳng trong căn phòng chỉ nhìn mặt ba người họ thôi thì người làm cũng phải bước đi nhè nhẹ.

    - Có chuyện gì vậy ??? Sao trông mọi người sầu thế ???- Nó bước xuống cầu thang ngạc nhiên hỏi khi thấy khuôn mặt Trúc lo lắng.

    Vẻ tươi tỉnh của nó tắt lịm khi bắt gặp ánh mắt của Long. Nó cảm nhận được một chút lo lắng, một chút bối rối và hình như ánh mắt ấy khác hẳn ánh mắt của ngày hôm qua. Hơi dịu dàng và có cái gì đó rất ấm nhưng cũng chẳng có gì chứng minh điều nó cảm nhận là thật hay nó chỉ tự ảo tưởng. Không diễn tả được, lúc nào cũng vậy đối với nó ánh mắt của Long bao giờ cũng rất khó hiểu.

    “ Đến đây làm gì ?? ”

    “ Không cần biết ”

    “ Vậy thì về đi !! ”

    “ Lí do ?? ”

    “ Không cần biết ”

    “ Không về ”

    “ Tùy anh !!!! ” .


    ……………………………….” Ánh mắt vẫn vậy, vẫn lạnh lùng “……………….

    Cuộc đối thoại im lặng này diễn ra chưa mất một phút. Nó phát bực với cái kiểu mà Long trả lời với nó. Nó thấy khó chịu khi Long không một lời hỏi về nó, không một chút lo lắng cho nó. Giận một cách vô lí, mà chắc cái lí do mà nó đưa ra là tại Long đã đuổi nó đi không biết đó có thể xem là một lí do để giận không. Nhưng biết làm sao khi nhìn Long nó vẫn phát giận.

    Lườm Long một phát rồi lại gần Trúc :

    - Có chuyện gì sao ??? chẳng phải ổn rồi sao ???? – Nó nhẹ nhàng ngồi cạnh Trúc hỏi.

    - Phong bị nhốt rồi Ly ạ !!! Tớ lo không biết anh ấy thế nào ??? – Trúc quay sang nói vói vẻ mếu có thể sắp khóc.

    - Bà ta thật là quá đáng, con trai bà ấy mà bà ấy cũng nhốt. Điên thật !!!! – Nó quát.

    - Quá đáng rồi cô làm gì người ta ??? Nói chuyện thừa. – Long nói vẻ khinh khỉnh đáng ghét.

    - Anh im đi !!!! anh giỏi thì anh làm gì đi sao lại chỉ biết ngồi đây ???? – Nó lườm Long rồi quay sang – Sao cậu không điện thoại hỏi ba cậu thử xem ????? – nó nói với Trúc.

    - Ừ !!! Em điện thử xem Trúc, biết đâu ba em giúp đc gì sao ??? - Hải nói.

    - Để em điện thử !!! – Trúc lấy điện thoại bấm số.

    Nó quay sang nhìn Long vẫn với khuôn mặt cao ngạo đáng ghét, vẫn cái nhếch môi khinh khỉnh. Thật sự nó không hiểu tại sao bọn con gái lại đi thần tượng một tên xấu xa thế này đã vậy còn lập ra một FC. Cái gì mà đẳng cấp bạch kim cỡ hắn cho xuống đẵng cấp bạc là vừa. Nó cười đắc ý cho cái suy nghĩ được xem là đúng đắn của nó khiến Long nhìn nó đầy khó hiểu.

    “ Alô !!! ba hả ??? ” – Trúc hỏi.

    “ Ừ ba đây !! Có chuyện gì vậy con gái ??? à chuyện Phong thì ba biết rồi !!!! ” - Tiếng ông phát ra qua điện thoại.

    “ Ba biết rồi ??? Vậy giờ tính sao ba ??? tụi con không gặp được anh Phong!!” - Trúc nói.

    “ Ba cần nhờ một người giúp đỡ đấy con gái ??? ”

    “ Ai vậy ba ??? ” – Trúc ngạc nhiên hỏi.

    “ Bạn con đấy, con bé Lưu Ly đấy !!!! ” - Tiếng ông vừa dứt thì ngụm nước mà nó sắp uống vào bay thẳng vào mặt Long nhưng điều đó không làm cả bọn ngạc nhiên bằng cái câu nói của ba Trúc.

    “ Lưu Ly ?? cậu ấy giúp được sao ba ??? ” – Trúc ngạc nhiên hỏi.

    “ Ừ !! Các con đưa con bé đến chỗ làm thêm của con bé đi. Ba và dì Mẫn Quân sẽ đến sau.” Trúc quay sang nhìn nó đầy ngạc nhiên

    - Này tớ thì làm gì mà ba cậu lại muốn tớ đi thế ??? – Nó hỏi Trúc và câu này thì cả Long và Hải đều muốn hỏi.

    - Tớ không biết nữa. Nhưng ba tớ nói vậy thì chắc là cậu làm được đấy, giúp tớ nhé !!! – Trúc nhìn nó cười.

    - Tớ sợ không giúp được mà còn phá hỏng nữa thì……..!!!! – Nó lắc đầu.

    - Đúng vậy !!! em làm ơn đừng nhờ con heo ngốc ấy làm Trúc ạ. – Long nói.

    - Cậu có cần gay gắt vậy không ???? Ly à em thử đi chắc là được mà !!!! - Hải nói.

    - Giúp tớ đi Ly, tớ tin là cậu làm được mà !!!! – Trúc cười động viên.

    - Ừ !!! chắc là có thể đấy…….- Bất chợt nó nhớ ra một cái gì đó có thể giúp nó.

    - Chắc chứ ???? sao tự nhiên chắc vậy ??? - Hải hỏi.

    - Chắc chắn !!! Em cần lên phòng thu xếp một ít thứ, mọi người ra xe trước nhé !!! – Nó tươi cười tự tin nói rồi bước lên phòng không quên nhìn Long. Một cái nhếch mép nhìn nó ý như thách thức và chờ xem nó có thể làm được không.

    “ Tôi sẽ làm được !!! ”

    “ Tôi sẽ chờ xem cô làm thế nào !!! ” - Một nụ cười nhẹ hình như có chút động viên………động viên !!! Ừ có lẽ là động viên nhưng dù sao nụ cười ấy cũng làm nó thấy an tâm và tự tin. Nó khẽ nhấc môi lên nở một nụ cười nhìn Trúc. Nó nghĩ nó sẽ cố gắng thay đổi đc suy nghĩ của một người cổ hũ và điều khó nhất là bà ấy không xem nó ra gì thì có thể nghe lời nó nói không nhưng sẽ cố gắng.


    Tại Couple – nơi nó làm thêm. Hôm nay quán không có nhiều phục vụ cũng không có khách chỉ duy nhất một bàn có một vị khách là một người đang ông trung niên - ba Trúc. Có vẻ như quán này đã được đặt trước vì thế không có ai. Ông ngồi khoảng được 5 phút trên tay vẫn còn đang cầm tờ báo lật qua lật lại có vẻ như là chờ ai. Dỉ nhiên bà chủ nhí nhảnh Lâm Mĩ Hoa phải chào mời vị khách này, vì đây là vị khách đặt hết cả quán của bà :

    - Chào ông !!! Ông uống gì không ạ ???? – Dì Lâm tười cười mời mọc.

    Ánh mắt dò xét xem ông ta là người như thế nào nhưng dỉ nhiên nhìn cái cách ông ta ngồi và đã đặt hết quán thì cũng biết ông ta là một người giàu có chứ không phải loại bình thường. Tuy dì Lâm cũng như nó chúa ghét nhưng tay nhà giàu làm phách nhưng cũng rất biết chiều người. Ông ấy nhẹ đặt tờ báo xuống bàn, ngước lên nhìn :

    - Cho tôi một tách trà nóng là được !!! Cô biết con bé Lưu Ly chứ ??? – Ông ấy khẽ đặt cặp kiến xuống và nói.

    Câu nói sau của ông ấy khiến cho dì Lâm ngạc nhiên, Lưu Ly được dì ấy và gia đình ba mẹ nuôi giấu kĩ không muốn lộ ra thân phận cô tiểu thư nhỏ của tập đoàn 3L đã từng phá sản, ông chủ tập đoàn - Lê Lân - ấy tức ba Ly đã tự vẫn còn người mẹ biệt tích vì trốn nợ ngân hàng và một phần vì lúc còn kinh doanh thì tập đoàn 3L đã từng làm nhiều tập đoàn khác phá sản vì thế cũng dễ khiến người khác câm phẫn. Tuy nhiên trong giới kinh doanh không được nhiều người biết về con gái ông Lê, đứa bé gái ấy là ai cũng chẳng ai biết, ông ta luôn giấu kỹ cô bé đi. Khi tập đoàn phá sản chẳng còn gì ngay cả nhà cũng bị tịch thu chỉ để lại một cô bé gái nhỏ tuổi nét mặt ngây thơ và bà ** nuôi.

    - Sao……sao ông biết con bé ??? - Dì ấy ngạc nhiên hỏi có chút sợ. Vì bao năm nay thân phận nó được giấu kín tránh sự trả thù do ba nó đã gây ra. Đồng thời việc nó học võ giỏi cũng do bà Lâm bắt đi học để nó có thể tự bảo vệ được bản thân.

    - Bà đừng sợ tôi không làm gì con bé đâu !!!! Nhưng đúng thật con bé ấy là con gái của ông Lê Lân chủ tịch tập đoàn 3L đã từng làm mưa làm gió một thời phải không ??? và con gái của một siêu mẫu nức tiếng thời ấy chứ ?? – Ông hỏi lại dù đã biết hết chỉ muốn khẳng định lại.

    - Khô……ng…phải…..!!!- Dì Lâm trả lời, nét mặt tái đi.

    - Thật sự không phải chứ ??? lúc ấy do kinh doanh phá sản mà ông Lê đã tự vẫn còn người mẹ siêu mẫu đã bỏ đi biết tích. Căn nhà được tịch thu để trả nợ chỉ còn lại một đứa bé-mà-không-ai-biết-mặt-mũi và được một bà ** dắt đi và đến giờ không ai biết tung tích của con gái ông Lê. – Ông ấy nói cứ như ông ấy đã biết gần hết sự việc.

    Tập đoàn 3L là một tập đoàn chuyên về kim cương và các loại đá quý tương tự như nhà Long tuy nhiên lúc ấy tập đoàn này là một tập đoàn hùng mạnh và có thế lực nhất trong giới kinh doanh.

    Nếu ai là một doanh nghiệp dù chỉ là nhỏ nhặt cũng phải từng biết qua 3L và đứng đầu tập đoàn này chính là ông Lê Lân một nhà doanh nghiệp trẻ tuổi nhưng đầy kinh nghiệm thương trường nổi tiếng không nương tay trước một con nợ nào đấy cũng là lí do mà nhiều tập đoàn đã thuộc vào quyền sỡ hữu của 3L. Vì thế mà nếu như quá hạn một ngày không trả nợ thì coi như tập đoàn ấy mất đi và mọi cổ phần thuộc hết về 3L. Lê Lân một cái tên mà ai cũng phải biết, một người đứng đầu về nền kinh doanh hiện thời. Nhưng từ lúc mà ông phá sản và tự vẫn thì không ai biết đứa con gái và bà ** nuôi ở đâu vì cũng chẳng ai biết mặt con bé nên mọi chuyện chìm trong im lặng và cũng dần quên mất theo thời gian.

    - Sao ông lại biết rõ về con bé và gia đình con bé, hay ông chính là những con nợ của ông chủ tôi lúc trước ??? – Nét mặt dì Lâm nghiêm lại, chuyện gì liên quan đến nó dường như dì ấy không thể không quan tâm.

    - Tôi không phải con nợ vì lúc ấy ai trong giới kinh doanh mà không biết về tập đoàn 3L. Dù không quen biết ông Lê nhưng những dự án kinh doanh mà ông ấy đã để lại khiến cho nhiều kẻ đang hốt bạc vì thế tôi biết ông ta là một doanh nhân tài giỏi và tôi nghĩ con bé sau này cũng là một người giống ông ấy. – Có lẽ nếu như lúc ấy những tập đoàn nhà Trúc, Long cũng chưa chắc đã bằng 3L. 3L cái tên ấy đã đi vào lịch sử kinh doanh một thời nhưng biết đâu nó lại sẽ tái lại một lần do chính con gái ông thì sao.

    - Đúng vậy con bé rất thông minh, rất có nét của một người kinh doanh nếu như ông có thể nhìn ra thì con bé rất giống chủ tịch Lê. Nhưng tôi mong nếu ông đã biết thì mong ông đừng làm gì khiến ai biết về con bé đáng thương ấy. – Dì Lâm nói.

    - Tôi cũng rất thương con bé, con bé là bạn của con gái tôi. Tôi thích sự gan dạ dũng cảm nói ra những gì mà con bé cho là sai.

    Bỗng phía cửa có một người đàn bà trung niên chững chạc bước vào trong quán khiến cuộc nói chuyện ấy phải tạm dừng, không ai khác đó chính là mẹ Phong – bà Mẫn Quân. Khi thấy ba Trúc ngồi ở góc bàn bà ấy tiến lại gần, nhẹ đặt túi xách xuống và tháo gặp kính mát.

    - Thưa bà !!! Bà dùng gì ??? – Dì Lâm hỏi.

    - Cho tôi một ly sữa tươi !!! Ông muốn gặp tôi có việc gì sao nếu việc của Trúc và Phong thì ông khỏi cần bàn, mình là bạn lâu năm ông biết tính tôi rồi mà. – Bà Mẫn Quân nhìn ba Trúc vẻ đầy cương định.

    - Bà đừng có cố chấp thế, chẳng phải bà và bà nhà tôi có hôn ước cho bọn trẻ rồi sao ?? sao giờ lại không chịu ???- Ông thổi nhẹ tách trà. Dì Lâm cũng đem ly sữa tươi ra rồi đặt xuống bàn.

    - Ông Trịnh à !!! Ông biết lý do của tôi rồi mà, tôi cũng đâu muốn thất hứa với chị nhà nhưng tôi không làm khác được. Ông cũng biết giới kinh doanh quan trọng là sỉ diện và chữ tín mà đúng không ??? Nếu như hai nhà Trịnh và Phương làm thông gia tuy sẽ mạnh nhưng giới kinh doanh sẽ nghĩ gì. Hay là nghĩ con trai tôi đeo bám để dành cái hợp đồng đầu tư sắp tới chứ !!! – Bà Mẫn Quân phân trần.

    - Nhưng bà nhìn tụi nó đau khổ được sao ??? tụi nó yêu nhau thế mà, thằng Phong thì bị bà nhốt ở nhà, con Trúc cũng đâu hơn gì nó cũng lo cho thằng Phong……bà dẹp đi cái sỉ diện hảo ấy đi hạnh phúc con cái mới quan trọng chứ !!!!- Ông Trịnh cũng giải thích gay gắt.

    Dì Lâm có vẻ như cũng nghe hết cuộc đối thoại của hai người mặc dù không hiểu nhưng cũng ngầm đoán ra hai đứa trẻ mà hai người này đang tranh cãi chắc chắn là bạn của Lưu Ly. Bà có vẻ không thích lắm khi Lưu Ly vây vào những người nhà giàu, suốt bao năm qua bà luôn lo lắng là sẽ có người trả thù nó. Đó cũng là lý do mà ngoài giờ đi học thì nó chỉ được đến chỗ của bà để phụ giúp mà không được làm ở chỗ khác.

    - Yêu là một chuỵên nhưng đâu phải yêu là có thể làm tất cả ??? Nói gì thì nói tôi vẫn không thể chấp nhận được chuyện này. – Bà ta cương quyết.

    - Tôi thật sự không biết nói thế nào cho bà hiểu, bà thật là rồi bà sẽ hối hận bà còn nhớ cái con bé mà dám đứng lên mắng bà chứ, con bé đi chung trong bọn 3P đấy !!!!

    - Nhớ !! Cái con bé rách rưới ấy tưởng nó là ai mà dám dạy đời tôi, chẳng hiểu sao bọn 3P lại quen biết con bé ấy !!!!!!- Bà ấy làm vẻ mặt khinh khỉnh.

    - Bà đừng có lừa tôi, tôi biết những câu nói của con bé cũng làm bà phải nghĩ lại việc bà đang làm là đúng hay sai phải không ?? thế giờ bà có muốn nói chuyện với con bé ấy không ???? – Ba Trúc nói.

    - Tôi không muốn nói chuyện với con bé ấy, nó không biết trên dưới gì cả !!!!!

    - Nhưng con bé ấy muốn nói chuyện với bà đấy , nó nói cần nói chuyện với bà, hay là bà sợ con bé lại nói trúng tim đen của bà lần nữa ????????- Ông khẽ nhấp môi tách trà nét mặt giỡn cợt.

    - Tôi thách con bé ấy dám nói nữa đấy, thế ông nghĩ tôi sợ con bé ấy sao ????

    - Vậy thì bà thử nói chuyện với con bé đi, con bé rất dễ thương và đáng yêu.

    - Được thôi để tôi xem con bé ấy định nói gì mà ông cho là dễ thương !!!!!

    K...É....T.....

    Tiếng thắng của chiếc xe hơi đang đậu ngoài cổng rít lên, mọi người xuống xe duy chỉ có nó xuống sau cùng như một người đặt biệt. Trúc nắm chặt tay nó nhìn như là hãy cố gắng vì Trúc. Nó cảm thấy hơi chùng bước, bỗng phút chốc nó cảm thấy hạnh phúc của Trúc năm gọn trong tay nó hay đúng hơn là trong lần nói chuyện này. Nó cảm nhận hình như đôi chân nó đơ lại ở đâu đấy trong xương tủy như bị đông thành đá.

    Qua ô cửa kính nó nhận ra có vẻ mẹ Phong không ưa gì nó khi thấy nó hiện diện nơi này, nó cũng biết điều ấy là điều dỉ nhiên nó cũng chẳng thích gì bà ấy nhưng bắt buộc phải nói chuyện. Nhìn sang dì Lâm có vẻ như dì ấy không hài lòng khi nó đi trong một chiếc xe hơi sang trọng và quen biết toàn những người giàu có thế này. Không biết tại sao nó cứ đừng lặng ra cứ như là dưới chân nó là một cái hố sâu và nó đi kẹt ở đó không đi được nữa.

    - Đi thôi !!! Đứng đó làm gì ??? - Long bước lại kéo nó, trong giây ấy hình như nó thấy Long đang kéo mạnh nó ra khỏi cái hố sâu do nó tạo ra. Khi Long chạm vào tay nó kéo đi dường như có một luồng sinh lực kì lạ chạy khắp cơ thể qua từng mạch máu không biết đó là sức mạnh gì nó chỉ biết điều đó làm nó thêm đứng vững.

    - " Cố gắng lên đấy !!!! " - Trong lúc đi đến gần chỗ bà Mẫn Quân Long ghé sát vào tay nó thì thầm câu ấy không mất đến một giây nhưng đủ cho nó cảm nhận. Nhìn Trúc phía sau đang như cỗ vũ nó khiến nó càng tự nhủ với bản thân " Cố lên !!! Mày làm được mà Ly !!! " . Gần hơn có vẻ như cả bọn rất gần cái bàn ấy, duy chỉ có nó là được hưởng đôi mắt khinh miệt từ mẹ Phong.

    - Các con đến rồi à !!!! - Ba Trúc nhẹ nhàng hỏi.

    - Dạ !!!! Chào dì Mẫn Quân !!!! - Cả bọn đồng thanh, chỉ có nó cảm thấy hơi miễng cưỡng để chào nhưng sao nó đâu phải là nhân vật chính trong cuộc trò chuyện ngày hôm này, là Trúc mới đúng chứ sao nó còn cảm thấy run hơn Trúc vậy.

    - Ừ !!!- Lạnh lùng phớt lờ lời chào của cả bọn.

    - Bây giờ để Ly và dì nói chuyện riêng !!! Các con theo ta !!!! - Ông nói cứ như mọi việc đã được sắp đặt trước vậy, cả bọn im lặng đi theo, Hải và Trúc nheo mắt cười động viên nhưng sao chổi lại không cười mà chỉ một cái nhếch mép lạnh lùng rồi bước đi, nó cảm thấy như bị bỏ mặt vậy. Mọi người bỏ đi vào trong gần chỗ dì Lâm chẳng biết có thể nghe thấy cuộc nói chuyện không nhưng chắc sẽ là không vì điều đó cũng xem như tôn trọng lịch sự.

    - Này con bé rách rưới, có chuyện gì thì nói đi !!!!! - Bà ấy nâng nhẹ cốc sữa lên uống.

    Lúc mới bước vào nó thật sự thấy sợ bà ta nhưng sau câu nói này thì hình như nỗi sợ chạy đi mất tràn về một nổi tức giận thế chỗ, khiến nó thấy không cần e dè trước loại người không xem ai ra gì thế này.

    - Thứ nhất tôi không phải là con bé rách rưới mà nếu có đúng như vậy bà cũng không có quyền kêu tôi, thứ hai nếu bà bảo tôi rách rưới thì chắc tôi cũng có thể bảo bà " nhà giàu cổ hủ " chứ ????

    - Hỗn xược, người quả thật là không biết trên dưới gì cả !!!! Chẳng hiểu sao con ta có thể làm bạn với người !!!! - bà ta có vẻ đã nổi giận.

    - Vậy bà xem lại bà đi, tại sao con trai bà không làm bạn với bà ??? Mà tôi đến đây cũng chẳng muốn cãi tay đôi với bà, tôi chỉ muốn cho bà nghe một thứ !!!! - Nói rồi nó lục lục cái ba lô ra, lôi ra cái Iphone của nó khiến ba ta khó hiểu. Bấm thoắt vài cái nó để nhẹ trên bàn.

    " Thật sự tớ rất yêu Phong, yêu rất nhiều. Tớ sẽ làm tất cả vì anh ấy nhưng tớ thật sự không biết làm gì. Nói thật tớ cũng không ghét mẹ Phong, tớ rất thích bà ấy từ nhỏ tớ đã không có mẹ, bà ấy rất tốt với tớ dù có nhiều lần bà ấy khắt khe với cả tớ và Phong nhưng thật sự bà ấy là một người tốt. Tớ xem bà ấy như mẹ tớ vậy. Tớ biết những gì bà ấy lo là đúng nhưng……tớ cũng chẳng biết thế nào cho đúng. "........

    Bà ta và cả nó đều im lặng nghe, đó là một đoạn mà nó ghi lại trong điện thoại. Ban đầu nó nghĩ sẽ thu lại cho Phong nghe nhưng lần này phải để bà ta nghe trước. Nét mặt của bà ta cỏ vẻ tái đi khiến trong lòng nó càng nôn nao. Đoạn băng dứt, hình như nó thấy có ít nước động trong đôi mắt nếu chớp đi chắc chắn sẽ rơi xuống.

    - Bà đã nghe hết chưa ??? bà thấy việc bà đang làm đã làm nhiều người đau khổ không ???? Bà nỡ nhìn con mình đau để đổi lại cái sỉ diện hảo của sao ???? - Nó quát vào mặt bà ta. Bà ấy đang dùng một ít khăn giấy để lau đi những giọt nước trên mắt.

    Cỏ vẻ như cuộc nói chuyện giữa nó và bà ta càng tồi tệ, bà ta chẳng nói một lời nào với nó nữa. Ba Trúc và cả bọn bước ra, bà nhìn Trúc đôi mắt đỏ ngấn nước đang cố gắng quẹt bớt đi. Bà im lặng đứng dậy lại gần Trúc.

    - Bác xin lỗi vì đã làm con buồn nhiều thế, bác mong con vẫn tôn trọng và hiểu cho bác !!! - Bá ấy nắm tay Trúc.

    - Con hiểu mà bác, con luôn xem bác như mẹ con mà !!! Không sao đâu bác !!!!

    - Bây giờ thì bà đã thấy việc bà làm đã làm con gái tôi đau khổ nhiều không ??? thẳng Phong nhà bà chắc cũng không hơn gì đâu !!!! - Ba Trúc bước lại gần chỗ nó nắm tay nó lên trong khi đó nó còn lục lục cất ba lô.

    - .........Bác à, đừng làm vậy, Phong và Trúc yêu nhau thật lòng mà bác !!! - Long nói.

    Sự im lặng của bà Mẫn Quân khiến tất cả đều hiểu bà như đang nhận lỗi và đồng ý cho Phong và Trúc duy chỉ bà là người sỉ diện nên không thể nào thú nhận đặc biệt trước mặt lũ trẻ như thế này. cả bọn cười tươi rạng rỡ chỉ có nó hình như chưa hiểu ý :

    - Thế bà định tiếp tục cố chấp nữa sao ???? - lại tiếp tục châm dầu vào lữa.

    - Thôi được rồi Ly !!!! Không sao nữa cả mà !!!! - ba Trúc nhìn nó cười, tuy nó không biết bà đã chấp nhận chưa nhưng nhìn nét mặt ba Trúc thì cũng hiểu là ông đang muốn nó không nói nữa. Trò chuyện một hồi ba Trúc và bà Mẫn Quân ra xe đi về chỉ còn lại cả bọn ngồi phịch xuống ghế thở phào, đặc biệt là Trúc như đang rất hạnh phúc :

    " Ly này !! cám ơn cậu lắm lắm đấy !!!! " - Trúc ôm lấy nó.

    " Tớ cũng chẳng làm gì đâu, tất cả là do cậu đây !!! " - Nó cười nhìn Trúc rồi uống vội tách trà.

    Nó cảm nhận được một ánh mắt không hài lòng từ dì Lâm, nó hiểu ra rằng có lẽ dì không thích nó vây lấy mấy chuyện của những người nhà giàu này vì nó biết rõ từ trước đến giờ dì luôn muốn nó là một con bé bình thường. Không muốn nó quan hệ gì đến những người giàu có.

    Tuy vậy nó cũng cảm thấy rất vui vì phần nào giúp được Trúc, nhìn Trúc cười như thế nó cũng bị lây niềm vui ấy sang. Từ nhỏ đến giờ chỉ có Trúc là bạn thân nhất của nó nên bây giờ nó mới hiểu được cái cảm giác giúp đỡ bạn bè vui thế nào. Đặt tách trà xuống nó quay sang :

    - Sao cậu không gọi điện cho Phong đi ??? xem anh ấy thế nào rồi ??? – Trúc gật đầu rồi gọi điện trong lúc Trúc điện thoại cho Phong nó bắt chợt chạm ánh mắt của Long đang nhìn nó, hắn đang nhìn nó, trên môi hình như có một nụ cười nhẹ và khinh người ra mặt. " Chả hiểu trên đời này sao có loại người như hắn ta ". Nó thầm nghĩ và lườm lại Long.

    “ Cô làm tốt lắm, giỏi đấy heo !!!! ”

    “ Còn phải nói à, dỉ nhiên là tôi phải tốt hơn sao chổi anh chứ ”. Không hiểu sao không thể nói chuyện với Long được chỉ biết dùng mắt mà lườm qua lườm lại vậy thôi.

    - Alô !!! Anh Phong à ?? không sao chứ ??? ổn không ??? mẹ anh thả ra chưa ??? – Trúc vội hỏi liên tục và nó phát hiện ra khuôn mặt mừng rỡ khi Trúc nghe tiếng phong bắt máy.

    - Ừ anh ổn, bà ấy mới về trông bà hơi lạ có chuyện gì xảy ra phải không ??? - Tiếng Phong vang lên qua điện thoại. Cả bọn im lặng nghe.

    - Thôi anh đến Couple nơi Ly làm việc đi rồi kể sau nhé !!!! – Trúc ngước nhìn mọi người một nụ cười tươi tắn hạnh phúc.

    - Không ngờ cô em gái của tôi lại có thể cười tươi thế sao ?? Lại ôm cái nào !!!!! - Hải dang rộng tay đùa giỡn và nhắm mặt lại vẻ chờ đợi.

    - Anh thật là !!! Nhưng dù sao cũng cám ơn mọi người nhé !!! Không có mọi người em cũng chẳng biết làm sao. – Nói rồi Trúc bước lại từng người đầu tiên là Hải, ôm nhẹ Hải có vẻ anh không muốn dứt cô em gái ra.

    Kế tiếp là Long, anh đã dang tay sẵn nhẹ nhàng ôm trọn cô em hay khóc nhè lúc nhỏ luôn èo ẹo đi theo Long. Nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc mượt của Trúc và hôn nhẹ lên trán cô.

    - Món quà cảm ơn của em đã tặng anh vào tối qua rồi nhé !!!! – Trúc nheo mắt ra hiệu nhưng Hải và nó đều không biết món quà ấy là gì duy chỉ có Long hiểu món quà ấy của Trúc nên gật đầu.

    Một tấm ảnh của một cô bé, tấm ảnh ấy chỉ có trong điện thoại Long, một nụ cười tươi rạng rỡ và ngây thơ. Xem như đó là thứ mà Long có thể sở hữu từ nó.

    Còn bây giờ đến lượt nó:

    - Tớ cũng có phần sao ???? – Nó hỏi.

    - Dỉ nhiên là phải có rồi !!!! Cậu chắc chắn là phải có rồi. – Trúc tiến lại ôm nó có lẽ cái ôm này là lâu nhất, tượng trưng cho một tình bạn, một người đã giúp đỡ khi khó khăn và nhiều nhiều hơn thế.

    Cái ôm ấy kịp dứt khi bước chân Phong tiến gần bàn. Vẻ nhợt nhạt hiện rõ trên gượng mặt có lẽ ai cũng hiểu phần nào hôm qua anh chàng không ngủ được vì bằng chứng là hai con mắt thâm quần. Mặt trắng nhợt đi có vẻ như hôm qua cậu đã không ngủ và không ăn.

    Dù đã được chảy chuốt nhưng không thể giấu vẻ gấp gáp khi đến đây vì quần áo còn chưa được chảy thẳng mặc dù từ trước đến giờ Phong là người chững chạc nhất trong bọn, lịch lảm nhất nên không có gì lạ hơn là quần áo chưa kịp thẳng thì Phong đã vội đi. Phong là người rất thích chăm sóc cho cái vẻ bề ngoài hào hoa lạnh lùng.

    Thấy cả bọn ngồi đang nở nụ cười Phong đoán ra có một chuyện tốt đẹp vừa xảy ra và cũng qua cử chỉ lạ lùng của bà Mẫn Quân khi ở nhà. Nở một nụ cười và tiến lại gần cả bọn. Đấm nhẹ vào vai Hải và Long một cái rồi tiến lại gần Trúc.

    - Anh không sao chứ ???? – Trúc lo lắng hỏi, đưa tay vuốt nhẹ lên gương mặt trắng nhợt kia.

    - Không sao, ổn hết cả chỉ lo cho em, biết ngay là em đã khóc phải không ??? mắt sưng húp lên thế này !!!! – Phong xoa nhẹ lên mi mắt cô.

    - Còn nói không sao à ?? anh nhìn anh coi cứ như người bệnh. Từ qua đến giờ anh không ăn gì phải không ?? Dì Quân sao rồi anh ????

    - Mẹ anh à, bà ấy không cấm cản nữa với một điều kiện là chuyện này phải được giữ bí mật tránh báo chí làm ầm lên cho đến khi qua được mùa đấu thầu thì thôi, nhưng như vậy cũng tốt lắm rồi !!!! – Phong cười và ngồi xuống cạnh Trúc.

    - Biết ngay là bà ta chưa bỏ được cái tính sỉ diện mà !!!! – Nó lên tiếng nét mặt bực bội khó chịu. Có vẻ bây giờ Phong mới nhận biết sự có mặt của một người đã giúp mình. Nãy giờ Phong cứ lo vui mừng quên mất.

    - À quên cám ơn em nha cô bé !!!! Nhờ em không đấy, lúc nãy khi đến đây anh có nhận điện thoại của ba Trúc và ông đã kể hết cho anh nghe rồi !!! Rất cám ơn em !!!! – Phong quay sang nắm tay nó dường như định ôm nó như Trúc mà quên mất có một người đứng cạnh.

    Nó cũng tươi cười ôm Phong nhẹ nhàng. Một bàn tay giựt phất nó ra, kéo về phía hắn. Phong khục khịch cười cho cái dáng vẻ bây giờ của Long.

    - Anh quên có anh Long ở đây sao ???? – Trúc cười nheo mắt tinh nghịch.

    - Long à !!! Lâu lâu nên chia sẽ với chứ, ôm khư khư hoài là không được đâu đấy !!!

    Câu nói của Phong vừa kết thúc thì Long sượng đứng cả người còn nó nhìn Long đầy vẻ bực bội khó chịu. Vội vàng rút tay ra. Bình thường trong trường hợp này có lẽ nó đã quát thẳng vào mặt Long nhưng bây giờ nó cũng chẳng để ý làm gì khi lại nhận thêm một ánh mắt khó chịu của dì Lâm.

    - Thôi được rồi hôm nay là một ngày vui, mọi thứ đều tốt đẹp hay mình đi đâu chơi đi há !! - Một người có tâm hồn vui chơi ăn uống như Hải thì không thể bỏ qua một dịp nào để đi

    Nhưng ý kiến này cũng không tồi, có vẻ như ai cũng đồng ý với ý kiến ấy cả duy có nó hơi ưỡng lự. Nó biết có một người đầy khó chịu đang chờ nói chuyện với nó nhưng nó cũng thuộc típ người ham ăn ham vui mà quả thật hôm nay là một ngày vui nên không thể bỏ qua dịp này.

    - À…….mọi người chờ em vào nói chuyện với dì Lâm một tí nhé !!!! – Nó rụt rè nói.

    - Có chuyện gì sao em ??? - Hải hỏi.

    - Ơ không có gì nhưng em có chút chuyện muốn nói với dì nên mọi người cứ ngồi đây chờ tí nha !!!! Ăn uống thoải mái đi há !!! – Nói rồi nó đứng lên bước vào quầy mà dì Lâm đang ngồi.

    Cả bọn nhìn theo bằng một ánh mắt khó hiểu nhưng rồi quên đi nagy lại tiếp tục đùa giỡn chỉ có Long là cảm thấy nó kì quặc và tò mò muốn biết có chuyện gì.

    Nó cũng phần nào đón được dì Lâm đang chờ nó bằng một khuôn mặt bực bội. Người nó sợ nhất cũng là dì, mỗi khi nó đánh nhau ở trường là dì lại nhìn nó bằng khuôn mặt như vậy nhưng lần này có vẻ như nặng hơn. Dì ra hiệu cho nó đi vào một phòng nhỏ bên trong quán, nó bước theo sau nhận ra sát khí phát ra từ sau ót của dì ấy vô cùng trầm trọng.

    Bước vào trong nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, nó cuối đầu nhìn bà không biết sao lúc nói chuyện với bà Mẫn Quân nó cũng không cảm thấy sợ như đối mặt với dì thế này. Trông dì rất nghiêm nghị.

    - Dạ…..dì có chuyện muốn nói với con à ???? – Nó rụt rè hỏi nhưng cũng đóan được chuyện mà dì muốn nói là gì.

    - Con cũng biết dì muốn nói gì mà phải không ??? dì đã bảo là con đừng bao giờ dính dáng gì đến những người giàu có mà sao con không nghe ??? - Từ trước đến giờ nó cũng không biết lý do tại sao mà dì cấm nó dính đến người giàu có đặc biệt là người làm kinh doanh chỉ biết là dì nói những người đó không xem ai ra gì. Khinh thường kẻ nghèo.

    - Dạ họ là bạn con, họ rất tốt họ không xem thường người khác……!!!

    “ CON IM ĐI !!! TA ĐÃ BẢO LÀ HỌ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI GIỐNG CON RỒI MÀ !!! ” – Bà ấy càng tức hơn khi nhớ lại chuyện ba Trúc biết hết về nó. Bà không muốn ai biết gì về nó. Lần đầu tiên trông bà giận dữ đến như vậy nó cũng ngạc nhiên trước khuôn mặt hiện tại của bà. Ánh mắt rực lên nỗi giận và có chút gì đó lo lắng. Nó cuối đầu xuống không dám ngước nhìn bà.

    “ Con..... xin lỗi dì, nhưng thật sự họ là người tốt dì ạ !!! Từ nhỏ đến giờ con chưa từng có bạn bất cứ lúc nào con cũng chỉ có một mình ngoài dì ra con chẳng biết chia sẽ với ai, con luôn cảm thấy có một khoảng cách với ba má nuôi của con. Con cũng muốn có bạn như bao người khác mà !!! ”

    Sau câu ấy cả mắt nó và mắt bà nhòe đi sau những giọt nước, thể hiện một sự cô đơn bao lâu nay trong nó đến nổi nó không thể kìm chế được nữa.


    Bà im lặng nhìn nó, bà cũng biết nó rất cô đơn bà càng thương nó khi nó cứ luôn giấu đi cảm xúc thật để luôn tươi cười. Nó không phải là một con bé hoạt bát như bên ngoài, bên trong nó luôn hằn lên sự đau đớn mỗi khi nhớ lại nó đã bị nhốt như thế nào, sự cô đơn không có ai nhưng nó lại không muốn trở thành một người khép kín vì như vậy sẽ khiến dì và ba má nuôi lo lắng vì vậy nó luôn cố gắng như không có gì, luôn vui cười.

    Có lẽ người ngoài nhìn nó như một cô bé đơn giản và mạnh mẽ nhưng ai biết được đằng sau vẻ đơn giản mạnh mẽ ấy lại là một cô bé yếu đuối nhường nào. Không đơn giản như cái vẻ bề ngoài. Bà nhìn nó đau đớn nhưng không thể làm khác bà luôn sợ sẽ có người trả thù nó hay làm hại nó.

    “ Con xin dì đấy dì, chỉ lần này dì cho con làm khác được không trước đây con luôn nghe theo dì bất cứ chuyện gì nhưng chỉ duy nhất chuyện này con xin dì. Con rất thương dì nhưng thật sự những người bạn ngoài kia là những người tốt !!! ” – Ánh mắt nài nỉ gần như van xin và những giọt nước kia cũng làm bà mủi lòng, nhìn nó khóc đau đớn như vậy thì bà không thể không nghe nó. Khẽ nhẹ lau đi những giọt nước trên má nó. Bà cười đồng ý.

    “ Dì cũng rất thương con, dì luôn muốn mọi thứ tốt đẹp cho con, chỉ hy vọng lần này con sẽ đúng !!!! ” – Bà ôm lấy nó.

    Đôi vai gầy ấy bao năm qua luôn ôm nó khi nó cảm thấy muốn buông xui. Bà đã bỏ đi tuổi thanh xuân để dành hết cho nó mặc dù bà không ở cạnh nó nhưng mỗi lúc nó cần bà là người đầu tiên bên nó. Bà cho nó biết thế nào là tình thương. Nó hiểu không ai có thể làm hại nó khi bà còn sống. Trong khoảnh khắc ấy nó thật sự thấy nó đã rất rất yêu thương bà bỗng nhiên nó cảm thấy sợ bà sẽ đi mất. Ai cũng vậy khi mình có một thứ gì đó quý giá thì điều đầu tiên lo sợ nhất là thứ đó sẽ vụt mất đi. Nên luôn tìm cách nắm giữ nó lại đến khi không thể nắm được nữa.

    “ Dì hứa dì sẽ không đi đâu sẽ luôn ở cạnh con thôi được không dì ??? Con hứa là con sẽ cầu cho đức mẹ luôn phù hộ cho dì !! ” - Nó nũng nịu nói.

    “ Tất nhiên là dì không thể bỏ mặc con được đến khi mà còn không cần đến dì !!! Dì sẽ cầu đức mẹ cho con được hạnh phúc mong người luôn che chở cho con !!!” – bà cười xoa đầu nó.

    “ Sẽ không bao giờ con bỏ dì được ”.

    Cả hai người cùng đứng dậy bước ra, vừa mở cửa thì thấy 4 gương mặt tội lỗi vì nghe lén từ nãy giờ nhìn nó trong đó gương mặt Trúc đẫm nước. Nó nhìn 4 người đầy ngạc nhiên nhưng hiểu ra có lẽ họ đã nghe hết.

    Nó lại gần lau đi những giọt nước trên mặt Trúc mà quên mất trên mi mắt nó còn đọng nước. Dì Lâm nhìn bọn trẻ rồi cười hiền và bước đi ý như để chúng nói chuyện.

    - Thôi !!! Khóc gì, tớ có sao đâu, mọi thứ tốt rồi !!!! – nó cười như thể không có chuyện gì.

    Nhưng nó càng cười cả bọn càng thấy nó đang gượng ép bản thân càng xót xa. Long nhìn nó, cậu đang nhìn nó bằng một ánh mắt buồn rượi. Không hiểu ánh mắt ấy có ý nghĩa gì hoặc đang cười nó hoặc đang an ủi nó hoặc cũng có thể đang thương hại nó.

    Nó phớt lờ ánh mắt ấy như không muốn nhận gì từ ánh mắt đó. Nó và Trúc bước ra xe, Long nhìn theo cái dáng bé gầy của nó thầm trách, so với những gì nó phải chịu đựng từ nhỏ đến giờ thì ngẫm lại cậu vẫn còn may mắn hơn nó. Ít nhất cậu vẫn có 3P và Trúc là bạn. Ít nhất lúc cậu buồn vẫn có 3P an ủi chia sẽ còn nó duy chỉ có dì Lâm để nghe nó. Ba mẹ nó tuy rất tốt nhưng có điều giữa nó và họ vẫn còn một khoảng cách, nó cũng không muốn làm họ buồn về chuyện gì của nó.

    - Bây giờ mình đâu nhỉ ???? hay ra biển chơi đi !!! Lâu rồi không hít thở hơi biển !!!!! - Hải nhìn cả bọn dò xem ý kiến ấy hay không. Trúc và nó đã ra xe ngồi, 2 nàng có nhiều chuyện cần nói nên ra trước, 3P đang suy nghĩ quyết định đi đâu.

    - Cũng được, lâu rồi không đi chơi biển, vậy ra biển nhà Long nhé !!! – Phong quay sang nhìn Long. Thấy cậu hơi ấp úng :

    - Sao vậy ??? không được sao ???? - Hải hỏi.

    - À !! Không, được mà đi thôi !!!! – Long cười khoác tay Hải lôi đi.

    Cả bọn lên xe, cười nói rôm rả nó và Trúc huyên thuyên đủ chuyện nào là Trúc hỏi nó làm sao ghi âm được đoạn Trúc nói. Phong vừa lái xe lâu lâu lại chêm thêm vài câu cho không khí xôm tụ. Hải ngồi tựa đầu vào vai nó cốt ý cho Long phát giận để trêu nhưng có vẻ như Long chẳng màn quan tâm đến. Cũng chẳng biết mọi người đang nói chuyện gì.

    Cả bọn chợt im lặng nhìn nhau như phát hiện ra trong xe đang có một người “ bất bình thường ” à không hai người dù nó không biết Hải tựa đầu vào vai nó để làm gì nhưng cái làm nó thấy khó chịu là sự im lặng lạ thường mà nó nhận được từ Long. Nó tức giận khi cậu chẳng màn quan tâm.

    Dường như cả bọn nhận thấy được sự bất bình thường ấy nên không ai lên tiếng nữa cũng không ai hỏi Long có chuyện gì. Nó ghét nhất cái sự im lặng ấy, dạo này nó cảm thấy nó thường giận vô lý nhưng dù giận vẫn tỏ ra không có gì. Nó và Trúc vẫn nói chuyện, Hải cũng thôi không tựa đầu nữa vì thấy chiêu này không có tác dụng.

    Xe chạy dọc theo con đường, dần hiện ra trước mắt là một bãi biển, những con sóng xanh rì đang thì thầm gì đó chúng cứ tụm ba tụm năm lại rồi tạo ra âm thanh. Nó bật cửa kính ra, gió của biển tuy lạnh nhưng rất thoải mái nó làm bay hết sự ngột ngạt trong thành phố, cứ nhẹ nhàng vuốt ve trên gương mặt nó. Mơn trớn từ chân trán xuống tận cằm.

    Không biết tại sao nhưng nó biết nó thích gió biển cực kì. Chạy thêm chút nữa hiện ra những bãi cát trắng mướt êm ái như một tấm thảm trắng dập dờn. Ánh nắng Mặt Trời nhẹ thả mình xuống mặt biển trong xanh tạo ra một ánh sáng phản chiếu lạ thường giữa màu xanh biếc của biển và màu vàng óng ánh của Mặt Trời.

    Nó và Trúc đều thấy hào hứng muốn nhảy xuống biển ngay nhưng khẽ nhìn sang Long nó thấy khung cảnh đẹp này không làm cậu thấy phấn khởi gì cả, suốt đoạn đường đến đây cậu cứ im lặng chẳng buồn nhìn qua biển lấy một lần hay nhìn nó. Nó không diễn tả được nỗi khó chịu trong nó. Sự cồn cào trong lòng và như có bàn tay ai đó đang bóp chặt trái tim nó, cứ nhìn Long là bàn tay ấy lại càng bóp mạnh.

    Thật không biết giải thích hết cho các hiện tượng và cảm giác kì lạ này, trước đây có bao giờ nó như vậy đâu.

    Nó quay đi thất vọng chắc có lẽ vì Long không nhìn nó, không biết tại sao nhưng nó muốn Long phải nhìn nó. Long im lặng suốt đoạn đường không lên tiếng, không phàn nàn vì sự ồn ào do cả bọn gây ra chỉ chăm chú nhìn qua ô cửa sổ chốc chốc lại nhắm mắt lại và đưa hơi thở nhẹ mệt mỏi qua khe mũi.

    Qua khỏi bãi biển đã hiện lên một căn nhà gỗ đơn giản nhưng rất đẹp, nó có cảm giác như Long đang đau nhói không biết sao nó lại cảm thấy vậy mặc dù gương mặt Long không chút biểu hiện vẫn lạnh lùng và im lặng. Gương mặt ấy như là mặt biển ngoài kia, mặt biển phẳng lặng êm ả nhưng dưới cái lớp yên bình ấy là cả một đại dương gầm gừ sóng không ngớt. Có thể nhìn biển đẹp và thầm lặng nhưng bên dưới có thể dìm chết bất cứ ai đó mà nó không thích, Long cũng vậy cậu cũng có thể dìm chết bất cứ ai như biển. Nét mặt lạnh lùng của cậu cũng như mặt biển phẳng lặng kia. Biển như mang một nỗi hận khó tả nên luôn gào thét. Chẳng hiểu sao nó lại nghỉ biển gào thét trong khi một số người khác chỉ nghĩ là sóng biển xô vào bờ tạo ra âm thanh mà thôi.

    Cả bọn bước xuống xe tất bật dọn đồ đạc vào nhà, nhưng Long không buồn nhìn qua căn nhà hay nói đúng hơn là Long cố gắng đưa mắt sang chỗ khác để không nhìn căn nhà mà lặng lẽ đi dọc theo bờ cát trên biển. Phong và Hải nhìn nhau đầy khó hiểu rồi Hải nói vói theo :

    - Long !!! Cậu đi đâu vậy ???? Không vào nhà sao ???????? - Hải quát lớn phía sau, Long quay lại nhìn cậu nở một nụ cười không vui :

    - Tớ ra biển tí các cậu cứ vào trước đi, lát tớ vào sau !!!! – Nói rồi Long quay lưng đi để lại ánh mắt khó hiểu của cả bọn.

    Trúc và Phong xúm xít bước vào, duy chỉ có nó đứng lặng nhìn theo dáng cao gầy đang rảo bước chốc chốc lại huơ chân đá vào cát khiến bọn cát li ti bay khắp nơi. Sao nó thấy lo lắng cho cái tên ngốc ấy quá, cái tên lúc nào cũng tưởng hắn giỏi và biết mọi thứ.

    - Em thấy lo thì đi theo Long đi !!! Tên này kì quái lắm, nhỡ biết đâu hắn gặp chuyện gì rồi !!!! - Hải thì thầm vào tai nó. Nó chạy mất theo bóng dáng cao gầy đó chỉ kịp quay lại gật đầu với Hải.

    “ Cặp này đúng là quái gỡ thật !!! ” – Nói rồi hải đi vào nhà trả lại sự bình yên cho khung cảnh này.

    Long tháo giày ra và đi chân không trên cát mịn, mặc cho cát nóng đến độ có thể làm rát chân. Cậu ngồi xuống trên một phiến đá đã được bóng dừa che mát và biết chắc chắn rằng ở nơi này không có ai làm phiền, đưa đôi mắt một mí đen tuyền nhìn vào một điểm tựa mơ hồ trên biển. Nhìn làn sóng vô tư đùa giỡn không lo không phiền Long ước gì mình được như chúng.

    Đôi mắt long lên những giọt nước, như một mạch nước đã bị ứ đọng rất lâu và bây giờ nó vỡ ra và chảy ào ào. Vòng tròn màu đen tuyền trong mắt và giọt nước long lanh càng làm cho vòng tròn ấy đen bóng lên. Đôi mắt long lanh giọt nước nhen lên một nỗi buồn.

    Hàng mi rũ nước như thể chúng vừa được tắm gội và giờ chúng vẫy vẫy một cách thoải mái. Long im lặng để nhìn biển để nghe sóng biển thì thầm để cảm giác được một chút cảm giác không lo không phiền mà cậu đã mất đi từ lâu. Từ rất lâu rồi cậu không biết được mình có thể ngắm biển lăn tăn thế này. Hằng ngày đầu cậu luôn phải nhồi nhét những thứ gọi là chiếc lược kinh doanh, hình tượng và cách giao tiếp.....rồi nhiều thứ mà một người thứa kế như cậu cần phải biết.

    Một ánh mắt ngỡ ngàng đang đứng sao lưng cậu không tin vào những gì đang thấy. Toàn thân nó như tê cứng không nhấc nổi chân nữa, nó thấy Long khóc. Im lặng nhìn và khẽ mím chặt môi để không phát ra tiếng. Muốn chạy lại lau đi những giọt nước ấy nhưng đó là điều không nên trong lúc này thay vì lau đi nó nghĩ nên để Long khóc hết. Cứ thế im lặng nhìn.

    “ M……ẹ……..ơ..i……..m……ẹ……ở …..đâ…u !!! ”

    Một câu nói được ngắt quãng do tiếng nấc. Nơi này, bãi biển này, bờ cát này, phiến đá này Long và mẹ cậu đã từng có nhiều kỉ niệm đẹp với nhau. Chính vì vậy mà cậu luôn ******** khi ba cậu có ý định bán nó đi, xem như cậu chủ nhỏ tập đoàn Long Thị được sở hữu được duy nhất miếng đất này. Nghe thật tức cười nhưng từ trước đến giờ chưa có cái gì chính thức là của cậu.

    Bao năm qua nơi đây không được tu sữa vì Long không muốn mất hết những kỉ niệm đẹp. Cậu rất ít đến đây vì mỗi lần đến cậu lại nhớ đến mẹ, cứ như là mẹ cậu đang ở bên vậy, cứ như những lúc mẹ cõng cậu vẫn còn trước mắt. Những lúc hai mẹ con nằm sải đôi chân thấm mệt trên bãi cát êm để cho nó xoa bóp vẫn như mới xảy ra hôm qua. Nhưng những cuộc vui chơi như vậy không hề có bóng dáng của một người cha. Một người cha mà ai cũng thần tượng để có. Nhưng với cậu người ấy thật phù phiếm.

    “ Con…..nh..ớ…..mẹ…..lắm…..mẹ…ơi ” . Long nấc lên như một đứa trẻ con lạc mất mẹ rồi gào khóc mong mẹ mình nghe thấy. Cái vẻ lạnh lùng của một Hoàng Long tan biến ngay trước mắt nó tan nhanh còn hơn cả băng chắc có lẽ do những giọt nước kia.

    Bỗng trong giây phút này có cảm thấy Long như một đứa trẻ, nó muốn chạy lại dỗ dành cậu nhưng không nên. Nhắm mắt lại hình ảnh một cuộc tai nạn thảm khốc lại nhen lên trong kí ức của một đứa trẻ. Cuộc tai nạn đó như một ác mộng cướp mất đi người mẹ hiền hậu của cậu.Trong cái màu đen của kí ức cậu lại chợt thấy một cậu nhóc của 12 năm trước.


    12 năm trước :

    Một cậu nhóc hòa đồng vui vẻ cùng một người mẹ hiền hậu đi dạo và vui đùa. Hai mẹ con dắt nhau đi dạo vòng khắp nơi. Cậu nhóc chợt thấy trên tay mẹ cậu đeo một chiếc nhẫn rất đẹp, đính kim cương óng ánh, có lẽ đó là nhẫn cưới, cậu níu tay mẹ lại :

    - Mẹ cho con chiếc nhẫn ấy được không ???? – ánh mắt ngây thơ tròn xoe hỏi.

    - Không được !! nhẫn này mẹ phải cho con dâu mẹ, làm sao cho con được con trai ??? – Bà mẹ lắc đầu rồi béo má cậu nhóc. Cậu nũng nịu vẻ bực bội chút ganh tỵ.

    - Không thích !!! con thích mẹ cho con thôi, vậy là mẹ thương con dâu hơn con trai, con ghét con dâu của mẹ !!!!! - Cậu nhóc lắc đầu làm nũng. Có lẽ lúc đó cậu không thể thương ai ngoài người mẹ ấy. Không thể đúng vậy, " người đó " làm gì có thể cho cậu tự quyết định. Người mà đến giờ cậu vẫn rất hận.

    - Con trai ngốc của mẹ !!!! mẹ cho con dâu là vợ con mà sao lại không thích chứ, con ngốc quá đi ????

    - Vậy mẹ cho con đeo thử đi rồi mai mốt lớn con đeo cho con dâu mẹ nhé !!!!! - Cậu bé nài nì bà.

    Dường như cậu chưa thể hiểu hết được lúc ấy đơn giản cậu chỉ nghĩ hai từ " con dâu " là hai từ mẹ dùng để nói người nào đó, vậy thôi.

    Bà quay sang cười rồi nhẹ xoay chiếc nhẫn ra. Ánh nắng rọi làm cho hột kim cương càng sáng càng trong. Đặt cánh tay bé xíu của cậu con trai lên bà khẽ hôn rồi xoay chiếc nhẫn vào tay cậu, cậu nhóc cười tươi chờ mẹ đeo vào. Chiếc nhẫn lên tới gần hết ngón tay thì đằng sau lưng cậu nhóc một chiếc xe hơi đang lao thẳng về phía cậu với một vận tốc đủ chết người. Khuôn mặt bà biến sắc khi nhìn chiếc xe lao nhanh về phía con trai ngốc đang cười tươi rói.

    5s……..4s…….3s……2s…….và……nhữ ng giọt nước đỏ chảy xuống mặt đường……….thấm một ít lên chiếc nhẫn……….chiếc nhẫn xoay vòng…….xoay vòng…….lách cách……dợn lên dợn xuống vài lân……..rồi nằm thẳng xuống mặt đường buông xui……… như nó đã làm hết bổn phần và nghĩ ngơi. Mọi thứ trong mắt cậu mờ đi……. mẹ cậu đang nằm dưới mặt đường………đầu chảy ra những giọt nước đỏ, à không nó không còn là giọt nữa mà là dòng, càng ngày nó càng nhiều. Gương mặt mẹ cậu vẩn nỡ nụ cười cậu cảm nhận là mẹ cậu đang siết chặt tay cậu rất chặt như không muốn ra đi. Cậu cũng vậy siết chặt lấy bàn tay gầy ấy để kéo bà lại không cho bà nhắm mắt. Cậu không biết tại sao mẹ cậu lại cười, giữa giây phút cận kề của sự sống và cái chết mà bà vẫn có thể nhìn cậu cười sao. Trong giây phút đấy tâm trí cậu không còn biết phải làm gì ngoài gào thét nhưng vô ích chiếc xe ấy đã chạy mất chỉ để lại một người đang bà đang nằm xuống đường. Bên đường dường như không có ai nghe thấy cậu gào hay họ đã hờ hững bỏ đi, cậu không biết.

    " Hãy tự chăm sóc mình, đừng giận ba con nhé, khi con thật sự yêu một người con sẽ hiểu và nhớ dắt cô bé ấy đến cho mẹ xem đấy!!! Mẹ sẽ luôn ở cạnh con trai ngốc nghếch của mẹ !!! "

    Dứt câu ấy và nụ cười thì bà nhắm mắt, Long tự nhủ rằng bà mệt nên bà cần phải ngủ vậy thôi………………..nét mặt lúc ấy của bà rất hạnh phúc bà đã rất mãn nguyện. Tay bà thả lõng tay cậu ra và đặt xuống đường. Chiếc nhẫn nằm cạnh bà còn lấm lem nước đỏ. Trong mắt cậu nhóc những giọt nước lăn xuống đường chỉ là những giọt nước đỏ như si - rô mà cậu uống hằng ngày mà thôi. Bà nhắm mắt chỉ vì bà muốn ngủ. Cậu không ý thức được chuyện gì và bà đã ngủ mãi…………..mãi mãi………………..



    Sau này Long mới được biết chiếc xe ấy là do kẻ thù của ba cậu làm hại, một con nợ của tập đoàn và đã bị ba cậu tịch thu hết gia sản. Cậu hận tên tài xế và bắt buộc hắn phải ở tù suốt quảng đời còn lại. Cậu muốn gia đình hắn phải hiểu thế nào là cái cảnh mất đi người thân mà cậu đã phải chịu. Chiếc xe mà hắn đâm mẹ cậu giờ này chắc chỉ còn là cát bụi. Không còn nhãn hiệu nào dám sản xuất một chiếc xe tương tự. Cái chết của mẹ cậu - phu nhân tập đoàn Long Thị đã làm dư luận ngạc nhiên, báo chí làm ầm chuyện lên cậu cảm thấy không ai tôn trọng bà. Ngay cả mồ mã của bà cũng bị bọn báo chí chụp ảnh vì vậy mà cậu đã xây tường và mướn vệ sĩ bên ngoài tránh ai có thể động được đến mã bà.

    Điều làm cậu đau xót là người cha ấy không bên cậu khi cậu gần như buông xui. Những lúc ấy ông làm gì nhỉ ?? chỉ biết giao tiếp kí kết hợp đồng này nọ.

    Mở mắt ra, ánh nắng chói chang của Mặt Trời rọi thẳng vào mắt đen tuyền ấy. Cậu đưa tay lao khô mặt và định đi vào nhưng vừa quay lại đã thấy gương mặt đẫm nước của nó. Nó không khóc nhưng không hiểu sao mặt nó lại có nhiều nước. Long ngạc nhiên khi thấy nó đứng phía sau và một chút bối rối.

    - Cô…….cô làm gì ở đây ????Sao cô lại đến đây ????? Cô khóc à ?? – Long ấp úng hỏi.

    - Không!!! Tôi đâu có khóc, chắc tại nãy giờ tôi đi tìm anh nên đổ mồ hôi vậy thôi !!!! – Nó huơ tay vội lau sạch nước.

    - Mồ hôi lại đổ trên khóe mắt à ???? – Long lại gần quẹt nước trên khóe mắt đi.

    - À……hiện tượng kì lạ của con mắt ấy mà !!!! anh không biết đâu !!!- Nhìn dáng vẻ gượng gạo của nó thì Long đã biết nó đã nghe hết những gì cậu nói nãy giờ làm cậu cũng bối rối.

    - Thôi vào nhà, trời bắt đầu nắng rồi !!!!! – Long đút tay vào túi quần rồi bước đi. Nhưng giật mình quay lại trước câu nói của nó :

    - Anh……anh….cõng tôi được không sao chổi ???? – Nét mặt tha thiết khiến Long ngạc nhiên hết sức.

    - Tại sao tôi phải cõng cô ??? cô có chân mà ???? - Vẫn nét mặt khinh khỉnh đáng ghét.

    - Tại……….Tại cát nóng quá đi không được !!!! – Nó ngu ngơ chỉ xuống đất.

    - Cô nhìn lại xem, cô thì mang giày con tôi đi chân không thế hỏi cái nào nóng đây ???? – Long nhìn đôi giày của nó và giơ đôi giày đang xách khiến nó thấy cảm giác như Long biết nó đang nói dối.

    - Thế giờ anh cõng không ??????????? - Bắt đầu bực bội.

    - Không !!!!!!!!! – Long quay lại bước đi tiếp, hết cách nó chạy theo sau bám cổ Long đu lên người không buông còn Long giãy nãy bảo nó xuống nhưng vô ích nó dính chắt rồi buộc lòng cậu phải vác nó đi thôi. Nó nhìn cậu cứ xách giày mà không mang thấy lạ :

    “ Sao lại xách giày mà không mang vậy sao chổi ???? ”

    “ Kệ tôi, tôi không thích mang giày thì không mang thôi !! ”

    “ Đừng ôm khư khư quá khứ đau lòng hãy chỉ giữ lại những kỉ niệm đẹp thôi ” – Nó thì thầm vào tai trái của Long khiến mặt cậu nóng ran và ngượng nên cậu lắc đầu tỏ vẻ không hiểu :

    “ Cô nói gì vậy ??? tôi không hiểu gì hết !!!!! ”

    “ Như thế này có giống như tôi đang ôm anh không ??? anh sẽ không một mình, tôi sẽ ở bên anh và đừng khóc kêu mẹ như trẻ con thế !!! ” - Vừa nói nó vừa siết chặt cổ Long và thì thầm sang tai phải của cậu.

    Long cảm thấy có chút gì đó vui vui, càng muốn nó siết chặt như thế nhưng lại giả vờ như không cần :

    “ Cô khùng à ?? tôi cõng cô chứ cô ôm tôi hồi nào ???? ” . Long muốn cười nhưng kiềm lại giả vờ không thích. Nó nhảy xuống khỏi lưng Long, cậu cứ ngỡ nó giận vì những lời cậu nói nhưng thật sự ra cậu rất thích được như vậy. Long vội vàng định giải thích nhưng nó đã ôm chầm lấy Long khiến cậu đứng đơ như có luồng điện chạy xẹt qua làm cho các cơ tê đi hết không cử động được.

    “ Thế như thế này có phải là ôm không ???? ” – Nó thì thầm trong lúc đang dùng tay siết chặt Long. Long ngỡ ngàng nở một nụ cười hạnh phúc nhưng vẫn không bỏ được giọng khinh khỉnh ra vẻ :

    “ Ai cho cô ôm tôi đấy !!! Con gái gì tùy tiện thế ??? đừng nói là với ai cô cũng như vầy nha !!! ”

    “ Chắc vậy, hình như có ôm Phong, Hải, Gia Dương rồi thì phải anh là người thứ 4 đấy !!!! ” – Nó vừa liệt kê vừa cười vẫn chưa thả Long ra mà không phải nó không thả mà là Long đang siết chặt nó sát vào càng lúc càng sát.

    “ Từ nay cấm cô không được ôm ai ngoài tôi, cô mà làm vậy với ai là chết với tôi đấy !!!! ”

    “ Á…..thế anh tưởng tôi sợ anh à, bỏ tôi ra xem nào anh nói không thích mà sao ôm chặt vậy ???? ” Nó cựa quậy nhưng vô ích. Long đang ôm rất chặt.

    “ Không thích !!!Nhưng bây giờ tôi muốn !!! Sao tôi ôm chặt vậy mà vẫn có cảm giác cô không phải lúc nào cũng ở bên tôi ??? ” – Câu nói Long vừa dứt khiến cậu và cả nó im lặng vài giây. Long vội biện bạch :

    “ Tôi nói giỡn thôi mà !!! ” – Long thả lõng nó ra và cười. Cả hai rảo bước theo bóng mát của những cây dừa đang xõa những tán lá rộng che khắp mọi vật bên dưới.

    Bước trên nền cát dày mịn ấy cứ như đang xoa bóp cho chân vậy rất thoải mái tuy vẫn hơi nóng. Nó cũng xách giày đi chân không, cả hai người cười tươi rạng rỡ dưới ánh nắng chói.

    - Long này !!! Nhìn anh giống mặt biển ngoài kia đấy !!! – Nó khẽ đưa tay chỉ ra biển.

    Long nhìn nó châu mày khó hiểu. Lúc này thì cả hai đã dừng lại đứng nhìn ra biển với một điểm tựa mơ hồ. Nhìn nét mặt nó cậu càng muốn mình ở bên nó nhiều hơn. Nếu có thể cậu chỉ muốn từng giờ từng giây được ôm chặt nó để đánh đuổi đi nỗi nhớ trong cậu.

    Nhưng đó là điều không thể. Long chỉ muốn có trách nhiệm với mỗi mình nó mà thôi nhưng không cậu còn trách nhiệm với nhiều người, cả nhưng người đang làm việc trong tập đoàn Long Thị. Nhưng ít nhất là giây phút này cậu đang thật sự có nó. Mặc dù nó ngắn ngủi.

    - Làm sao giống được ???? - Vừa nói cậu vừa nhẹ đan xen những ngón tay của cậu vào tay nó. Dỉ nhiên là nó cảm nhận được có một bàn tay lớn hơn tay nó đang nắm tay nó. Có một luồng điện chạy xẹt từ bàn tay ấy sang bàn tay nó rồi khắp người, luồng điện ấy chạy rất nhanh nó không thể kiểm soát được là luồng điện đã chạy đến đâu có thể là từng tế bào đều có.

    Phản xạ tự nhiên nó quay sang nhìn Long nhưng cậu cứ giả vờ nhìn thẳng ra biển. Không biết tại sao nhưng nó cũng không muốn rút tay ra. Bàn tay ấy càng siết chặt tay nó hơn. Những ngón tay to xoa xoa nhẹ lên tay nó và càng siết hơn. Nó không hỏi tại sao vì nó sợ khi hỏi nó sẽ không còn được nắm tay cậu như thế này. Vì vậy nó phải làm vẻ như không có gì cũng như Long.

    " Rất giống đấy !!! Nhìn xem nó cũng phẳng lặng như gương mặt anh nhưng bên trong lại gầm gừ như có một nỗi đau giằng xé. Cái vẻ bề ngoài êm ả có thể lừa gạt được mọi người. Cái màu mà người ta cho là đẹp thì nó cũng ẩn chứa bên trong một màu tăm tối. Nó như một con thú dữ có thể gào thét khi về đêm nhưng cũng được vỗ về khi ánh nắng ấm áp rọi xuống của ban ngày. "

    Nó vừa nói vừa nhìn về một điểm tựa vô hình trong không gian kia, chốc chốc lại khẽ chớp mắt vì ánh Mặt Trời. Long càng siết chặt tay nó hơn cứ như một hơi thở là một cái siết. Cậu im lặng nhìn nó, nó cũng như ánh Mặt Trời kia có thể xoa diệu nỗi đau của biển có thể làm biển ấm áp để biển không gào thét một mình trong sự cô đơn nữa.

    - Tại sao cô lại nghĩ vậy ????

    - Không có lý do đơn giản là vậy, có những điều xảy ra tất nhiên phải có lý do nhưng ngược lại có những thứ vẫn xảy ra mà không có lý do vì thế đừng hỏi tại sao mà hãy hỏi ta nên làm gì ??? Đôi khi mình nên buông tay để nắm cái quý hơn nữa.

    Nó quay sang nhìn Long, khẽ vuốt đôi mắt đen ấy khiến cả người cậu tê đi, rồi nhẹ nhón gót chân cao lên đặt nhẹ vào môi Long như một cơn gió. Cơn gió vuốt ve đôi môi rồi lướt đi để lại nuối tiếc cho cậu. Cậu không kịp giữ lại thì cơn gió ấy đã đi mất rồi. Cậu chỉ biết nhìn nó bằng đôi mắt vụng về của một đứa trẻ con đang e thẹn. Cơn gió ấy nhẹ nhàng, một hương thơm thoang thoảng khi gió lướt qua và diệu dàng đặt lên môi cậu trong sự thì thầm củe biển.

    Có lẽ đây là một nụ hôn vụng phớt qua, khi con người ta cảm thấy nên làm mà không cần biết lý do ngay cả không biết mình có thể làm gì cũng bất chấp để làm mặc cho có nhiều khó khăn trước mắt như vậy càng khiến họ mạnh mẽ hơn.

    - Tôi sẽ không hỏi tại sao ??? Nhưng tôi sẽ không để cô làm vậy với ai ngoài tôi !!!!! – Long nhìn nó cười hạnh phúc nhưng bây giờ nó mới biết nó đã hôn Long sao. Bất giác có một nét ngượng đến đáng yêu trên gương mặt nó. Hình như nếu nó không lầm thì mặt n

    sodo
    Cấp độ 13 ( Anh Hùng của forum )
    Cấp độ 13 ( Anh Hùng của forum )

    Đăng bài Đăng bài : 217
    Gold Gold : 5486
    Được thank Được thank : 43
    Thành Tích : Thành Tích : : Cấp 1
    Tuổi Tuổi : 20
    SHOP : SHOP : : diao chan
    Châm ngôn sống Châm ngôn sống : 123123
    avatar-dulieu : 47,11462|50,11792|49,10854|64,12636|51,11471|48,12281|58,12157|66,11454

    default Re: E Nhock .... Iu May`Nhieu`!!! Iu may` nhieu` ( P 7 ) [HOT]

    Bài gửi by sodo on 21/9/2011, 08:04

    ĐỌC RỒI hay hay

    s2lovely
    Admin
    Admin

    Đăng bài Đăng bài : 454
    Gold Gold : 4302
    Được thank Được thank : 61
    Thành Tích : Thành Tích : : Cấp 3
    Tuổi Tuổi : 26
    SHOP : SHOP : : xiao qiao
    Châm ngôn sống Châm ngôn sống : WELCOME TO FORUM ! TRUY CẬP 2 TÊN ĐÃ NÊU NHƯ TRÊN ~~
    avatar-dulieu : 57,11502|47,11462|50,11821|49,10988|64,12636|51,11472|48,12369|58,12206|66,11440

    >... PET SHOP ... <
    ☺::

    default Re: E Nhock .... Iu May`Nhieu`!!! Iu may` nhieu` ( P 7 ) [HOT]

    Bài gửi by s2lovely on 24/9/2011, 12:25

    BÀI VIẾT RỘNG QUÁ KHỔ !~



    :chuy:

    Sponsored content

    default Re: E Nhock .... Iu May`Nhieu`!!! Iu may` nhieu` ( P 7 ) [HOT]

    Bài gửi by Sponsored content Today at 02:46


      Hôm nay: 4/12/2016, 02:46