Diễn đàn tuổi trẻ & công nghệ ( Youth Forum & IT )

Top posting users this week

Latest topics

» [ One punch man AMV] When it all falls down :)
by s2lovely 18/11/2015, 12:17

» Game java cực HOT cho dế yêu đây mọi người !
by nangchieu 12/11/2013, 13:24

» AREA-51 full game cuc hay cau hinh cuc thap [mf]
by innalove 23/8/2013, 09:59

» Roller Coaster Tycoon 3 Full crack - kèm theo hướng dẫn
by phapeee 18/6/2013, 16:36

» game java dành cho mobile cực hay đây!!!!
by susu88 23/5/2013, 11:09

» Game tôn ngộ không + pháp sư [ vip ] nhưng [ cũ ] mà [ hay ] VÀO NHANH !!!
by 7956007hh 18/4/2013, 17:46

» [Game]Dragon Ball Z - Bid For Power bản FULL download (MF) Dragon Ball Z - Bid For Power
by gajats 26/2/2013, 15:18

» [Game]Yugioh! Online 3
by kietxuat1997 2/1/2013, 19:34

» Song đấu funny
by s2lovely 7/12/2012, 18:44

» Halo 2 Full RIP
by maclonghl 19/11/2012, 01:11

» Thienlong-hanoi.com – open vào 10h sáng thứ 7 ngày 21/7/2012- tính năng mới
by natasada 19/7/2012, 14:14

» ViệtFifa Server Fifa private đầu tiên
by ~Shin_ 16/7/2012, 17:30

» Ngắm nhìn thí sinh miss ảnh “như mơ” của Vua Xe
by xiudu 28/6/2012, 14:54

» Ngày 30/6 Offline Hội Ngộ Cùng Miss Dream
by xiudu 27/6/2012, 16:47

» TẮM CÙNG HOTGIRLS SIÊU HOT
by thamtu9x 23/6/2012, 17:45

» »ALL ................
by s2lovely 16/6/2012, 14:20

» TUYỂN MOD - TRẢ LỜI
by ™LinhChíp 5/6/2012, 15:46

» TWINS VIỆT NAM – CHỊ EM CARINA KIM LINH & THẢO NHƯ
by xuxuxin 31/5/2012, 16:13

» MU-VINHCUU.COM OPEN 10H00 SÁNG THỨ 5 NGÀY 7/6/2012 - BẢN SS7 MỚI NHẤT
by vuicungnamthang 31/5/2012, 12:53

» THIENLONG-THANGLONG.COM open thứ 7 ngày 2/6/2012 Bản hoàn chỉnh nhất
by vuicungnamthang 31/5/2012, 12:46

» Rockmanx9
by cunmike 21/5/2012, 00:20

Poll

Bạn hay vào chuyên mục nào nhiều nhất trong diễn đàn
32% 32% [ 6 ]
21% 21% [ 4 ]
11% 11% [ 2 ]
5% 5% [ 1 ]
5% 5% [ 1 ]
11% 11% [ 2 ]
5% 5% [ 1 ]
11% 11% [ 2 ]

Tổng số bầu chọn : 19

Statistics

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 3105 in 2183 subjects

Diễn Đàn hiện có 2808 thành viên

Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: nangchieu

»ALL ................

16/6/2012, 14:20 by s2lovely

Chào mừng các bạn đã đến với 4rum

»Tất cả thành viên

15/4/2012, 10:00 by chimsedimua_97

Chúc mọi người vui vẻ

»Tất cả thành viên

21/8/2011, 19:01 by s2lovely

Ghi Thông Điệp Vào Đây!

»Tất cả thành viên

21/8/2011, 19:00 by s2lovely

YÊU CẢ FORUM NHIỀU

»Tất cả thành viên

2/7/2011, 15:58 by hivip09

Ghi Thông Điệp Vào Đây!


    E Nhock .... Iu May`Nhieu`!!! Iu may` nhieu` ( P 6 ) [HOT]

    Share
    avatar
    chipkute9x
    Cấp độ 13 ( Anh Hùng của forum )
    Cấp độ 13 ( Anh Hùng của forum )

    Đăng bài Đăng bài : 216
    Gold Gold : 6276
    Được thank Được thank : 29
    Thành Tích : Thành Tích : : Cấp 4
    Tuổi Tuổi : 23
    SHOP : SHOP : : luxun
    Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Hãy cho tôi 1 điểm tựa .... Tôi sẽ nâng cả trái đất ..Tôi sẽ nâng cả
    avatar-dulieu : 57,11717|50,12026|49,11373|64,12636|48,13009|58,12258|66,11454

    >... PET SHOP ... <
    ☺:: $$$$

    default E Nhock .... Iu May`Nhieu`!!! Iu may` nhieu` ( P 6 ) [HOT]

    Bài gửi by chipkute9x on 9/6/2011, 14:51

    Cả bọn bây giờ chẳng biết ai ở đâu, điện thoại Trúc thì ở đây, Phong thì chạy đâu không biết, Hải thì chạy đi tìm Trúc. Chỉ còn nó và Long ở lại, chuyện nó và Long cũng chưa xong nhưng điều mà cả hai không biết bây giờ là Long và nó đang nắm tay rất chặt. Cả hai đang đi dọc ngoài đường, tay Long vẫn siết chặt tay nó nhưng có một điều là cả hai đều không lên tiếng, nhưng nắm tay của cả hai dường như trong vô thức không ai biết họ đang nắm tay nhau suốt dọc đường.

    Bất chợt trời mưa, cả hai đang đi bộ ngoài đường nên làm gì có chiếc dù nào. Cả hai chạy vội vào hiên bến xe. Chợt nó nhận ra nó đang nắm tay Long, nó vội rụt lại khiến Long cũng nhận ra vừa nắm tay nó. Cả hai ngượng ngùng nhìn nhau đầy khó xử. Phải dầm mưa một đoạn nên mình mẩy nó ướt nhem, nó vội huơ tay phủi phủi nhưng có phủi cách mấy cũng bị ượt và lạnh. Nó co tay ôm người lại miệng hít thở khiến hơi thở bốc lên như khói. Và dỉ nhiên ngoài âm thanh của mưa thì chẳng có một âm thanh nào phát ra từ nó và Long. Im lặng. Cái không khí này đang là một khoảng cách giữa cả hai và cũng là biện pháp tốt nhất sử dụng vào lúc này của nó. Thấy nó lạnh Long cũng không thể không ga lăng vì thế cởi áo khoác ngoài ra và choàng qua nó.

    Hành động này làm nó thấy có chút vui nhưng Long thì lại ngượng. Long quay lại cố không nhìn vào ánh mắt nó với khuôn mặt lạnh lùng nhưng ấm. Nó không hiểu tại sao nó lại thấy ấm, ấm là vì áo khoác của Long hay vì hơi ấm trên người Long toát ra. Nhưng điều ấy không làm nó kìm nỗi cơn tức giận khi bị Long đuổi ra khỏi nhà, lòng kiêu hãnh của nó nổi dậy buộc nó phải biết được lí do nó mới cam tâm, nó cũng thật sự không quen khi phải im lặng với một người-mà-nó-không-thể-im-lặng :

    - Này !!! - Nó cắt ngang sự im lặng và khó xử bằng một câu nói không chủ không vị ngữ này. Nó cũng cố không nhìn vào khuôn mặt đáng ghét ấy.

    - Gì ?? - Tiếng nói thật sự ấm áp nhưng cũng làm nó tức điên vì sự bình thường như không có chuyện gì ấy. Nó kéo cái áo Long lại cho ấm và chợt nghĩ áo Long nó khoác vậy Long lạnh không. Trời nó không thể tin nổi nó, tự nhiên lại đi quan tâm đến tên đã đuổi mình đi.

    - Áo anh tôi mặc rồi anh mặc gì ?? - Nó hỏi vẻ bực dọc nhưng cũng có chút quan tâm. Nó quay sang nhìn xem Long có chút cử động gì không nhưng câu trả lời vẫn là không, không nhìn nó chỉ nhìn ra mưa. Nó biết Long yêu mưa, chợt nó thoáng nghĩ " ngoài mưa ra còn yêu ai không ". Nó lắc lắc đầu xua đi ý nghĩ ngốc nghếch đó, không thể tin nó lại nghĩ được như vậy.

    - Này cô có bị gì không sao tự dưng ngồi lắc đầu chi vậy ?? - Long nhìn đăm đăm vào nó khiến nó giật mình.

    - Không !! Không có gì !! Nhưng.... sao.... anh......lại....đuổi...t.t...ôi...đ..i ?? - Nó cố gắng lấy hết dũng khí ra mà hỏi, câu nói ngắt quãng một phần vì lạnh một phần vì ngượng.

    -.........................!!!- Long im lặng, không trả lời, tội nghiệp nó khó lắm mới hỏi được câu ấy cuối cùng lại nhận được sự im lặng lạnh lùng từ Long.

    Nó tức lên muốn xé Long ra cho bầm dập mới chịu nổi nhưng nó kìm lại cũng chẳng biết từ bao giờ nó bắt đầu kìm được những cơn giận dữ của nó. Cố gắng dày mặt ra hỏi lại lần nữa :

    - Anh trả lời xem nào !! - Nó nhỏ nhẹ nói, rất miễn cưỡng.

    -..........................!! - Vẫn im lặng đến lúc này thì nó thật sự không thể chịu nổi cái vẻ vô hồn ấy nữa, nó cần được biết câu trả lời, nó rất muốn biết. Nó ghét cái cách Long im lặng, ghét cái vẻ bình thản ấy. Ghét cả con người ấy.

    Nó nắm áo Long kéo nài nỉ nhưng vẫn có chút tức giận, miệng không ngừng hỏi. Nó đang dùng một cách ngu ngốc nhất để cại miệng Long. Nó cố gắng kéo áo mạnh thật mạnh để Long đừng bình tĩnh như vậy :

    - Anh nói đi chứ, sao ngồi im vậy, nói đi nói nhanh coi nào !!! - Nó vừa kéo vừa gắt lên để đòi câu trả lời cứ như một đứa trẻ đang đòi ăn kẹo vậy. Ngoài trời vẫn mưa và lạnh. Bất chợt Long quay sang ôm chầm lấy nó, nó cảm nhận được Long siết nó rất chặt và dỉ nhiên khi một người siết chặt thứ gì đó thì có ý nghĩa là không muốn rời bỏ. Chặt lắm đến mức nó chỉ cảm nhận được nhịp tim đập của Long chứ không còn biết đến tiếng mưa. Tim Long đập mạnh và hình như tim nó cũng vậy đập loạn xạ. Nó ngây người ra chỉ còn biết đến những thứ đó. Và hình như đứa trẻ đang được dỗ dành khi đang đòi kẹo. Nó thấy mình giống như vậy.

    Nó cố vùng vẫy ra khỏi bờ vai rộng và ấm ấy, cố gắng thoát ra khỏi vòng tay đang siết chắt nó. Cố cựa quậy để thoát ra :

    - Bỏ ra nhanh !!! Bỏ tôi ra nhanh !! - Nó hét lên tay không ngừng vùng vẫy ra nhưng thật sự nó không thể thoát ra được. Rất chặt.Nóng. Đúng có cái gì nóng lên ở lồng ngực Long.

    - Yên nào heo !! Ôm chút cho ấm mà, cô lấy áo tôi rồi, tôi lạnh lắm !! - Long gục đầu xuống vai nó, miệng thì thầm vào tai dù tiếng mưa đã áp đi tiếng nói của Long nhưng cũng đủ cho nó nghe thấy, nó cảm nhận được một luồng hơi ấm phả vào ngang cổ và tai nó. Ấm. Nhưng hơi ấm ấy cũng không có đủ sức thuyết phục nó, nó cứ cựa quậy liên tục :

    - Vậy thì anh bỏ tôi ra tôi sẽ trả áo cho anh ngay !! Bỏ ra nhanh đi !! - nó cố gắng đẩy Long ra.

    - Không thích !!! Cô cứ mặc áo tôi còn tôi ôm cô thế này huề mà !! - Long nói như một đứa con ních nhõng nhẽo.

    - Sao anh khôn thế, một cái áo mà cứ ôm tôi thế nào sao !! Tôi còn chưa xử anh khi nãy đuổi tôi đi đấy !! - Nó bất chợt nhắc lại, nó tức giận một cách vô lí. Nó cũng không còn sức để cựa quậy nữa rồi, nó buông tay xuống dựa vào ngực Long. Nó thật sự không hiểu Long thay đổi quá nhanh chóng mấy phút trước còn đuổi nó đi với giọng lạnh lùng như rất ghét bỏ nó. Nó thật sự rất giận Long nhưng cũng chẳng có quyền gì để mà hỏi, nếu Long đuổi nó đi là một điều đúng thôi vì trong hợp đồng là như vậy mà. Nhưng nó cũng không thể phủ nhận là bây giờ nó rất ấm vì có một bờ vai chắc chắn đang ôm nó.

    - Cô không vui khi cô được tự do sao ??? - Long hỏi. Đầu Long dụi vào vai và tóc nó, Long chợt nhận ra tóc nó có một mùi hương như hoa cỏ dại mà mẹ Long cũng có. Mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng nếu ngửi thật sâu mới cảm nhận được. Long chìm người vào hương thơm ấy. Hương thơm ấy cứ lẩn quẩn khắp người Long không thể cưỡng đc.

    - Sao lại không vui !! Vui quá đi chứ, không phải sống chung với anh thì quá tốt !!- Nó trả lời một cách vui vẻ không vấn đề gì nhưng sao nó thấy ngượng lưỡi hay vì đó không phải là câu trả lời từ trái tim nó. Nó giận mình khi trả lời như vậy, mâu thuẫn quá.

    - Vậy thì ổn !! - Long nhẹ nhàng trả lời.

    - Nhưng tôi muốn biết lí do .............Nó chưa kịp nói dứt câu thì hình như Long đang làm gì trên tóc nó, trên gần đỉnh đầu nó, không ngay chỗ nó buộc tóc . Gì vậy hình như là Long đang tháo đồ buộc tóc ra. Trời ạ có bao giờ nó xõa tóc đâu lúc nào cũng buộc lên cao.

    - Anh làm gì vậy ?? Đừng đụng vào chứ !! - Nó lắc lắc đầu nhưng có càng lắc Long càng dễ mở.

    - Để yên xem, đầu cô dính gì nè, tôi gỡ ra cho !! - Nó nghe tưởng thật nên ngồi im, Long lại tiếp tục mở nút thắt ra hai giây sau thì cũng mở được, Long lấy đồ buộc tóc ra và xõa tóc nó xuống. Mái tóc đen óng và suông mượt xõa xuống, tóc không dài chỉ qua vai tới giữa lưng thôi nhưng lúc nào cũng được buộc lên gọn gàng. Nó cố loay hoay tìm xem cái gì đang dính lên tóc của nó. Nó xòe tóc ra trước ngực để xem. Nhưng không có gì dính lên cả, nó ngước lên nhìn Long thì thấy Long đang nhìn nó chằm chằm không chớp mắt :

    - Anh sao vậy ?? sao nhìn tôi vậy ?? mà anh nói dính gì ở đâu sao tôi không thấy ??

    - Không !! Chẳng dính gì đâu, mà cô xõa tóc trông đẹp đấy, đừng buộc cao lên nữa !! - Long nhìn nó cười. Lần đầu tiên Long khen nó đẹp, hình như mặt nó nóng ran lên. Nó ngượng ngùng lấy đồ buộc tóc lại và cột lên nhưng tay Long ngăn lại :

    - Đừng buộc lên !! Để vậy đi !!- Long cười.

    - Ai cho anh dám tháo đồ buộc tóc của tôi ra ?? Anh muốn gì !! - Nó quát Long cho bớt ngượng.

    - Tôi thích để vậy hơn, tôi muốn nhìn cô thôi !!! - Long trêu nó. Nó phát bực khi bị Long trêu, hình như nó vừa nghĩ ra cái gì đó, miệng cứ cười toe toe :

    - Sao nụ cười này nham hiểm vậy ??- Long ngồi xa nó ra. Nó tiến lại gần vẫn với cái nụ cười ấy :

    - He he để tôi cột tóc cho anh, thấy tóc anh cũng dài phết đấy chứ !! - nó tiến lại giơ đồ buộc tóc lên, cố gắng nắm tóc Long nhưng chiều cao của nó không cho phép nắm đc :

    - Biết ngay là cô có ý đồ mà, thôi cô điên hay sao mà cột tóc cho tôi !! - Long né ra.

    - Để tôi cột thử xem ai đẹp hơn ai chứ !! - Nó bước lại gần Long mắt nhìn vào chùm tóc được vuốt keo của Long mà không nhìn bên dưới, nó với lên để nắm vừa nắm được thì vấp cái gì ở dưới chân té ngay vào người Long. Long nằm dài xuống còn nó đè lên, thì ra nó vấp vào chân Long vì chân Long dài khủng mà. 1s.....2s......3s......4s......5s......nó nằm lên người Long , khoảng cách bây giờ là 0 cm, mắt nó nhìn chằm chằm vào mắt long và hình như môi nó đang chạm vào cái gì đó mềm mềm và nóng nóng, một bàn tay đang đặt lên đầu nó. Hình như Long đang ôm nó còn nó làm gì vậy ?? hôn ư ?? sao có thể chứ. Nó cố gắng ngồi dậy nhưng bàn tay đang đặt lên đầu nó kìm lại làm nó không nhấc đầu lên được, nó càng cố gắng nhấc ra thì bàn tay ấy càng siết chặt. 1s.......2s.......3s..... tai nó lùng bùng không biết gì nữa, mắt nó nhắm nghiền. Lúc này nó thật sự thấy ấm cả cơ thể lẫn con tim. Không biết tại sao nó muốn chìm vào mấy giây này. Hạnh phúc. Ừ hình như nó cảm thấy rất hạnh phúc, thấy được quan tâm, thấy còn có người cần nó. 4s........5s......6s...... Mắt nó dần mở ra khi bàn tay đang đặt lên đầu nó nhẹ thả lõng ra không kìm lại, có một chút nuối tiếc hiện diện trong nó. Long mở mắt nhìn nó cười trong khi nó ngượng hết biết, nó ngồi bật dậy :

    - S.....a....o.....anh.....l..àm.....vậy...? - Nó ấp úng hỏi.

    - Bởi vì tôi thích , coi như nụ hôn tạm biệt của tôi dành cho cô !! - Long cười ngồi dậy.

    - T...ạm.....biệt ư ??? - Nó tròn mắt ra hỏi.

    - Đúng vậy, ngày mai cô đi rồi !! - Long trả lời một cách bình tĩnh không ngượng ngùng như các lần trước.

    - Đúng !! ngày mai tôi phải đi, vì tôi đã bị đuổi mà !! - Nó đừng dậy khuôn mặt như hiểu ra điều gì, nó lạnh lại không ngượng ngùng nữa. Cởi áo khoác ra trả lại cho Long :

    - Trả anh đây, không cần ngày mai hôm nay tôi sẽ đi !! Tại tôi ngốc nên quên mất mình bị đuổi !! - Nó quăn áo khoác vào mặt Long và nhấc ba lô lên vai

    - Chúc cô hạnh phúc !!- Long vẫn nhìn nó cười với dáng vẻ bực tức của nó. Nó nhìn lại bằng một ánh mắt sắc lữa, câm phẫn, ánh mắt ấy như muốn thiêu rụi tất cả mà nó thấy. Nó bỏ chạy dưới trời mưa. Long nhìn theo bóng dáng bé xíu của nó đang chạy. Khi nó khuất bóng, Long khụy xuống, nụ cười ban nãy tắt liệm đi, Long úp mặt xuống " Xin lỗi !! Xin lỗi cô!! Hãy đi tìm hạnh phúc của mình nhé, hãy sống cho thật tốt " !!! Long nói với dáng vẻ khác hẳn khi nãy. Thật sự Long cũng đã rất cố gắng để đóng hết vai của mình. " Cảm ơn cô, cảm ơn cô đã đến, cảm ơn vì nụ cười của cô, cảm ơn vì nụ hôn, cảm ơn vì tất cả !!! " Long mỉm cười nói.

    Bóng nó khuất dần chỉ để lại một cơn mưa lạnh buốt, một thằng ngốc đang đau đớn và đang....khóc. Nó cứ dầm mưa đi suốt dọc đường " Tôi hận anh sao chổi , sao lại đối xử với tôi như vậy, tôi ghét anh " !! Nó quát lên khiến người xung quanh đang chú ý đến một con bé dầm mưa và miệng lẩm bẩm. Lạnh lắm, nó chợt hiểu ra khi con người ta đang được ấm mà bị lạnh thì sẽ càng lạnh hơn. Đúng vậy, nó đã rất ấm áp thì lạnh buốt. Hạnh phúc rồi đau nhói, công bằng thôi đó là quy định tự nhiên thôi. Nó hiểu ra nó không thể hiểu hết một người, người ấy không như nó nghĩ. Lừa dối. Ừ mọi thứ chỉ là sự lừa dối. Thế thôi chỉ tại nó ngốc nghếch, tại nó không biết thân biết phận, tưởng bở. Ngốc. Một con ngốc !!! Nó bước lặng lẽ trong mưa.....bóng liêu xiêu của nó không còn mạnh mẽ được nữa, không còn chạy vun vút trên ván trượt được nữa, tại sao ??? Tại mưa ư ??. Đúng tại mưa thôi, không vì ai khác cả chắc chắn là vậy.
    ........." mưa, có một con bé ngốc nghếch đi dưới mưa
    ..............." có một thằng ngốc ngồi khóc dưới mưa"......................

    Từng giọt mưa, nhè nhẹ lăn trên má. Nó cảm nhận được sự lạnh buốt của mưa, một giọt nước lăn qua là như có một sức hút gì đó hút hết hơi ấm trên người nó và để lại một vị lạnh. Nó cố gắng lê từng bước chân chậm rãi, chân nó không thể đi thoăn thoắt, nhấc lên từng bước một. Cứ vậy, cứ lê bước dưới màn mưa kín trời ấy.
    Lại có một cảm giác căm giận hiện lại trong đầu nó, nói đúng hơn đây là lần thứ hai cái cảm giác này xuất hiện. Đã một lần khi nó bị chính ba mẹ ruột nhốt trong một căn phòng tối và lạnh. Lúc ấy cảm giác đó đã vây lấy nó, cả căn phòng không ánh sáng ấy được bao trùm bởi một cám giác căm giận những người đã đối xử với nó như thế. Mặc cho nó có thét lên đến mức nào cũng không có ai. Nó hận những người đó nhưng càng hận lại càng đau họ là người thân duy nhất của nó nhưng …………. Nó rất ghét cái cảm giác này, lạnh à không rất buốt xuyên thấu da thịt nó.
    Cả người nó ướt nhem, những chiếc răng đang nhảy múa theo điệu nhạc mưa. Hơi thở nhẹ len lỏi qua khe mũi và kẽ răng. Bây giờ mà nó về nhà ba mẹ nuôi thì chỉ làm họ thêm lo lắng và điều này nó không muốn, họ dù không phải là ba mẹ ruột nhưng từ lâu nó cũng đã xem họ như ba mẹ ruột của mình. Nhà trọ ở chung cư của nó thì trả lại rồi. Nó chẳng biết đi đâu, loay hoay một hồi, nó nghĩ hay là đến nhà Trúc ?? Đúng bây giờ tốt nhất là đến nhà Trúc, nó cũng muốn biết Trúc ra sao rồi.
    Đứng trước cổng nhà Trúc, nó bật cười vì sự ngu ngốc của mình. Trúc xinh đẹp học giỏi, giàu có, papa có thế lực về kinh tế nhưng mẹ Phong còn không chịu huống chi là nó, một con bé rách rưới như mẹ Phong đã nói. Thì nó liệu có quyền gì mà giận với………. Nó nghĩ liệu sẽ có được bao nhiêu cô gái phù hợp với 3P chứ. 3P toàn là hoàng tử, giàu có nhất nước, toàn là tập đoàn quyền lực mà nhất là Long Thị, một tập đoàn kim cương có hạn mà trước đấy nó chưa bao giờ biết đến. Vả lại Long cũng là người thừa kế tập đoàn ấy. Ngay cả trường nó đang học cũng thuộc sự quản lý của tập đoàn Long Thị.

    Trước đây nó thật ngốc nghếch, không biết mình là ai thì giờ cũng chẳng thể nào trách móc. Nó nhón chân lên nhấn chuông, một bóng dáng của người giúp việc trên tay cầm một cây dù bước ra, ánh mắt dồn về phía nó :
    - Xin lỗi !! Cô tìm ai ạ ??? – Bà ấy hỏi nhẹ nhàng.
    - Tôi tìm Trúc, có Trúc nhà không bác ??? – Nó hỏi mắt nhìn vào nhà.
    - À vâng, cô chủ mới về đấy ạ !! mời cô vào nhà!! – Bà ấy chìa tay đưa cho nó một chiếc dù nhỏ, rồi mở cổng.
    Bước vào nhà, ánh đèn chiếu sáng khắp góc toát lên vẻ ấm áp, có lẽ hôm nay ba Trúc về muộn nên không thấy ai trong căn nhà ngoài những người làm đang thoăn thoắt làm bữa tối và lau dọn. Nó nhìn xung quanh :
    - Cô chủ trên phòng ạ, mời cô lên !! – Bà ấy xếp dù xong rồi chỉ lên phòng, nó bước theo bà ấy lên phòng Trúc :
    - Phòng cô chủ đây ạ !! – Bà nói rồi bước xuống cầu thang nhẹ nhàng không một chút tiếng động nào.

    Nó đưa tay định gõ cửa nhưng có một tiếng thút thít phát ra từ bên trong căn phòng, có lẽ đó là tiếng khóc. Bất chợt nó ước gì nó cũng khóc được như thế thì tốt biết mấy. Nó không gõ cửa, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa bước vào, nó không muốn ngăn cản Trúc khóc. Bước lại gần giường, Trúc nằm úp mặt nên không biết nó vào phòng. Nó khẽ đưa tay lên vai Trúc vỗ vỗ :
    - Cậu khóc đi, khóc cho nhẹ người !!!- Tiếng nói nó ấm áp và rất khẽ. Trúc giật mình quay lại, thấy cả người nó ướt sũng, khuôn mặt tái đi. Đôi môi tím vì lạnh, ánh mắt nhìn Trúc như là lo lắng Trúc ngạc nhiên hỏi :
    - Sao cậu lại ướt thế, cậu dầm mưa ư ?? Sao cậu lại ở đây, không về nhà anh Long hả ?? – Trúc hỏi với đôi mắt tròn xoe.
    - Làm gì mà hỏi nhiều vậy, sao tớ trả lời cho hết !! – Nó cười.
    - Trả lời đi !! À mà để tớ đi lấy cho cậu cái khăn với bộ đồ chứ mới xuất viện không nên dầm mưa bộ muốn nhập viện lại à ?? – Trúc đứng phắt dậy gọi quản gia lấy cho nó rồi trở lại phòng ngồi :
    - Nói tớ nghe xem nào, có chuyện gì mà phải dầm mưa thế này ?? Bộ anh Long không cho cậu ở thật à ?? – Trúc lo lắng hỏi.
    - Ừ !! Mình không biết đi đâu nên đến đây xem cậu thế nào rồi trả túi xách cho cậu luôn, lúc nãy cậu chạy đi đâu mất nên tớ phải giữ giúp cậu nè !! – nó đưa túi xách lại cho Trúc.
    - Anh Long thật là, trở lại con người lúc trước rồi, mà anh ấy nói là làm thật !!! Tội nghiệp cậu thôi ở đây ngủ với tớ đi, papa tớ cũng chưa về mà !! – Trúc cười.
    - Con người lúc trước ??? – Nó cầm chiếc khăn lông mà bác quản gia vừa mang lên xoa xoa tóc nhưng cũng không quên ngước mắt lên hỏi :
    - Ừ !! Lúc trước, anh Long phải nói thuộc vào dạng bất trị đấy ngoài ba anh ấy ra thì anh Long chẳng biết sợ ai là gì. Do anh ấy là người sẽ kế thừa một tập đoàn lớn cho nên từ nhỏ anh ấy đã được huấn luyện chặt chẽ về những chiến lược kinh doanh cho một tập đoàn cũng như tính tình. Ngang tàn, hống hách và đặt biệt là rất lạnh lùng và tàn nhẫn. Cũng có nhiều tập đoàn có con gái rất muốn kết thông gia với nhà anh ấy nhưng các cô gái ấy đều không thể giữ chân anh Long trong một tuần dù là các tiểu thư xinh đẹp tài giỏi. Thậm chí do giỏi võ nên anh Long cũng rất thường xuyên đánh đấm ở các bar. – Trúc vừa kể vừa lắc đầu hơi buồn.
    - Vậy chắc là ngoài ba anh ta ra thì 3P và cậu là người thân cũng như anh ta nghe lời các cậu nhất đúng không ??? – Nó hỏi.
    - Người thân thì có lẽ đúng vì từ nhỏ cả bọn rất thân, bọn tớ cũng rất hiểu anh Long và ngược lại anh ấy cũng quan tâm đến cả bọn nhưng nghe lời thì chưa chắc, nhưng cũng không thể trách anh ấy. Khi còn nhỏ anh đã mất mẹ người anh yêu thương nhất cũng như mình, tệ hơn là cái chết của bà ấy là do sự lạnh nhạt ba Long gây ra vì thế anh Long hận ông ta và cũng bắt đầu sống khép kín hơn, bất cần với mọi việc. Ba anh ấy còn tàn nhẫn hơn cả anh ấy, anh Long luôn phải chịu đựng sự hà khắc và huấn luyện kinh doanh cay nghiệt của ông vì vậy mà tính tình anh Long đã trở thành như vậy. Một phần tính cách của anh ấy cũng bị ảnh hưởng bởi ba mình nên ngang tàn Nếu anh Long mà giận lên thì có thể đấm từng người trong 3P đấy thậm chí tệ hơn nữa là đuổi học bọn tớ !! – Trúc nói.

    - Đuổi học ????

    - Đúng vậy, cậu quên anh ấy là thủ lĩnh 3p cũng như người cao nhất trong trường ư, nói chính xác hơn thì anh ấy là hiệu trưởng trường, còn hiệu trường hiện tại do tập đoàn thuê thôi !! Mà thôi cậu đi tắm rồi thay đổ đi, mặc vậy bệnh đấy !!! – Trúc đưa cho nó một cái váy trắng.

    - Cái gì vậy, cậu đưa tớ mặc cái này ư ?? – Nó nhìn chiếc áo rồi bĩu môi.

    - Tớ không có quần áo giống cậu đâu, mặc đỡ nhé, mặc sẽ thấy thoải mái hơn đấy !! – Trúc cười ý như làm nó tin cái váy này thoải mái.

    Nó đành phải miễng cưỡng cầm cái váy đó vào nhà tắm vì nó cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Nói nhà tắm vậy thôi chứ nó bằng cả một cái phòng ở nhà nó. Ngâm mình vào nước nóng, xà phòng nổi lên bùng bục nó thấy thoải mái, đầu óc nhẹ nhàng. Nhắm mắt lại nó nghĩ đến những lời Trúc nói, thật sự Long là một người rất lạ, nó nào biết đối với Long nó cũng là một cô bé kì quái. Nhưng cũng phải công nhận là Long cũng rất ngang tàn. Nếu như muốn làm việc gì thì khó ai ngăn nổi.

    Quả thật như Trúc nói khó ai mà giữ được chân Long, người như thế thì có biết bao nhiêu cô gái muốn yêu chứ thậm chí còn là một thần tượng của họ. Thảo nào trong trường có một FC cực kì hùng hậu của Long. Một hội trưởng hội học sinh đẹp trai, thông minh. Lại thuộc đẳng cấp bạch kim của trường, là một người thừa kế của một tập đoàn lớn và quyền lực thế thì.

    Mở cửa bước ra phòng, nó thấy Trúc đang lọ mọ xem gì đấy nên lại gần một cách nhẹ nhàng :

    - Này làm gì vậy ??? – Nó đưa mặt lại sát tai Trúc cốt làm Trúc giật mình và cái kế hoạch ấy đã thành công.

    Trúc giật thót quay phắt lại :

    - Làm tớ hết hồn !! Đây là gì vậy ?? – Trúc xòe tay ra có hai vỏ sò nhỏ, trong suốt nhưng rất bóng nên nhìn rất đẹp, có chút thanh khiết.

    - Vỏ sò chứ gì ?? Không biết vỏ sò à ?? – Nó ngồi xuống thu dọn ba lô, thì ra Trúc lấy từ ba lô của nó.

    - Biết nhưng sao hai vỏ, một vỏ có cả cái tên Lưu Ly nữa này !! – Trúc đưa vỏ sò ấy lên rồi xoay xoay nó.

    - Ừ tớ thích vỏ ấy lắm, nó như bùa may mắn của tớ ấy, lúc nào tớ cũng đem theo bên người !! – Nó nhìn vỏ sò cười.

    - Trông xinh cực kì, thế còn sợi dây này, dây chuyền mặt vỏ sò ư ?? đừng nói cũng là bùa hộ mệnh của cậu nha !!!

    - Cái đó hả ?? cái đó…….- Nó ngượng ngùng, mắt chớp chớp tay nhè nhẹ đưa lên gãi đầu trông ngây thơ.

    - Nói nghe xem nào !! Làm tớ thấy tò mò quá mất !! – Trúc lay lay nó nài nỉ, dáng vẻ nhõng nhẽo.

    - Thì cái hôm mà đi picnic chơi đấy, tớ bị tai nạn trong nhà hoang là do cái này đây !! – Nó bĩu môi nhìn.

    - À thì ra anh Long để lại cái này cho cậu đấy hở ? ?? Anh Long cũng biết chuyện ghê nhỉ ??? Tớ nhìn thấy còn thích nữa mà !! – Trúc cười nheo mắt.

    - Thế Phong để lại cái gì cho cậu vậy ?? – Nó dứt câu thì mặt Trúc xị xuống.

    Có lẽ nó đã nhắc đến một từ mà không nên nhắc. Nó biết Trúc đang rất buồn, nó cũng chẳng biết sao lại nhắc đến chi nữa :

    - Xin lỗi tớ không cố ý !!! Cậu đừng buồn nữa, rồi mẹ Phong sẽ chấp nhận cậu thôi mà !! – Nó cố gắng an ủi.

    - Không sao !! anh ấy tặng mình một chiếc nhẫn !! – Trúc giơ chiếc nhẫn ấy lên cho nó xem. - Biết bao giờ mẹ Phong mới chấp nhận mình đây ??? – Trúc quay sang hỏi nó nhưng một người chưa yêu ai như nó thì biết gì mà trả lời :

    - Từ từ, tớ nghĩ một người cố chấp và sỉ diện như bà ấy thì phải cần thời gian. Chỉ có thời gian mới làm bà ấy hiểu thôi cậu ạ !! – Nó vỗ vai Trúc nhè nhẹ.

    - Thật sự tớ rất yêu Phong, yêu rất nhiều. Tớ sẽ làm tất cả vì anh ấy nhưng tớ thật sự không biết làm gì. Nói thật tớ cũng không ghét mẹ Phong, tớ rất thích bà ấy từ nhỏ tớ đã không có mẹ, bà ấy rất tốt với tớ dù có nhiều lần bà ấy khắt khe với cả tớ và Phong nhưng thật sự bà ấy là một người tốt. Tớ xem bà ấy như mẹ tớ vậy. Tớ biết những gì bà ấy lo là đúng nhưng……tớ cũng chẳng biết thế nào cho đúng. – Trúc nấc lên, có vẻ khóc lớn hơn.

    - Thế nhưng còn ba cậu thì sao ???

    - Tớ nghĩ nếu như trước đây thì ông cũng sẽ giống như dì Mẫn Quân, nhưng sau này ông ấy thay đổi rồi, quan tâm đến tớ nên ông bắt đầu hiểu tớ vì thế ông không ngăn cản việc này. Tớ đã rất vui vì điều này !!!

    Nó và Trúc đang nói chuyện bỗng nghe vọng ở dưới sàn :

    - Ông chủ về rồi ạ !! - Tiếng quản gia chào hỏi.

    - Ừ !! Trúc về chưa vậy bác ???

    - Dạ cô chủ về rồi thưa ông !!! – Nói rồi bà ấy lại xuống bếp vì ba Trúc xua tay ra hiệu.

    - Trúc à !! Xuống đây ba bảo một chút !!! –Ông nhẹ nhàng cởi chiếc áo vest ngoài xuống và để cặp cạnh ghế. Rồi ngồi xuống nhẹ rót một tách trà.

    Trúc kéo nó bước xuống cầu thang :

    - Ba về rồi ạ !! Đây là Ly bạn con. – Trúc chỉ qua nó.

    Ba Trúc ngước mắt lên nhìn nó, nó e dè có chút sợ :

    - Cháu là bạn Trúc à, ngồi đi cháu !!! – Ông ấy nhìn nó cười hiền khiến nó phần nào nhận ra những người giàu cũng có người hiền chứ không đến nổi, nụ cười của ông ấy khiến nó cũng bớt sợ.

    - Dạ !! Cháu là Lưu Ly. - Nó khẽ nhẹ nhàng ngồi xuống.

    - À bác biết về cháu rồi, bác nghe nói hôm nay cháu đã mắng thẳng vào bà Mẫn Quân đúng không. Cháu gan đấy, bà ấy nổi tiếng khó khăn trong giới kinh doanh, chưa ai dám nói nặng bà ấy đâu đấy !!! – Ông khẽ đưa tách trà lên thổi thổi rồi uống.

    - Dạ !! Tại bà ấy quá đáng với Trúc nên cháu…………..

    - Ừ biết bác rồi nhưng nói thật là bà ấy không xấu, bà ấy cũng có lí. Nếu như người khác mà nói về con gái bác như thế thì bác không để yên. Nhưng bác trông cháu rất đáng yêu đấy. Bác cũng có nghe Trúc kể nhiều về cháu lắm !!

    - Đúng đấy ba, Lưu Ly dễ thương lắm !! – Trúc chen vào khiến nó càng ngượng.

    - Trúc này chắc ba phải nói chuyện với bà Mẫn Quân. Để ba khuyên bà ấy xem chứ nói thật thì bà ấy cũng rất muốn hai nhà kết thông gia, lúc trước bà ấy và mẹ con cũng có hứa hẹn với nhau về việc này rồi. Lúc đó con và Phong còn rất nhỏ !! – Ba Trúc nói.

    - Sao con không biết việc hứa hẹn này vậy ba ???

    - Ừ tại ba chưa muốn kể thôi, bây giờ nếu hai đứa đã yêu nhau thì ba kể luôn vậy !!! Mà Lưu Ly này, bác cám ơn cháu nha !!

    - Cám ơn về việc gì ạ bác ??- Nó nhướn mày lên hỏi.

    - Cám ơn về những lời nói của cháu với bà ấy, có lẽ bà ấy cũng sẽ suy nghĩ nhiều về những lời nói của cháu đấy, bà ấy vốn rất ít nói và bình tĩnh chưa bao giờ rối vì một việc gì nhưng hôm nay bà ấy đã rất giận dữ chứng tỏ bà ấy đã suy nghĩ về lời nói của cháu !!!

    - Cháu nghĩ có lẽ bà ấy đã rất ghét cháu. Nhưng cháu vẫn không hối hận khi đã nói như vậy !! - Nó nói cương định.

    Nó cười tươi trả lời. Có lẽ Trúc cũng vui vẻ hẳn lên vì biết mọi chuyện đang đi theo chiều hướng tốt.

    Trò chuyện một hồi nó và Trúc lên phòng ngủ, vừa mở cửa phòng Trúc nằm phịch xuống chiếc giường êm ái, thở dài ý như mọi chuyện sẽ tốt đẹp :

    - Cuối cùng cũng có vẻ tốt hơn, tớ vui lắm !!!!! Cám ơn cậu nha !! – Trúc nắm tay nó, nó không hiểu nhưng thấy Trúc vui thế này thì nó cũng rất vui :

    - Cám ơn gì chứ !! Tớ thấy sao nói vậy thôi !!!!- Nó cười tười.

    - Nhưng dù sao cậu cũng có công đấy, à bây giờ tớ mới để ý trông cậu xinh ghê nha, nếu nói cậu là tiểu thư nào đấy chắc bọn con trai chết mê chết mệt đấy, anh Long chọn đúng người ghê !! – Trúc nhìn nó từ trên xuống rồi trầm trồ khen.

    - Đừng chọc tớ, tớ mà xinh gì, tớ thấy cái váy này không hợp với tớ lắm !!! – Nó xòe xòe váy ra và nhìn xuống lắc đầu.

    - Không đâu !! Xinh lắm đấy, lại gương xem thử đi !!!! – Trúc kéo nó lại chiếc gương lớn, có vẻ cao hơn cả nó.

    Nó ngước mắt lên nhìn, thật không thể nhìn ra nó nữa. Cái đầu tiên mà nó nhìn thấy là một gương mặt ngây thơ xinh xắn, tóc mượt mà được xõa ra trông rất nữ tính và dỉ nhiên có khuôn mặt non choẹt của một cô bé tuổi teen.

    Chiếc váy liền trắng mà nó đang mặc càng tôn vinh lên cái vẻ thánh thiện trong sáng trong nó. Thảo nào khi nãy ba Trúc cứ nhìn nó cười khi nó cứ bị vướng víu chiếc váy.


    Nó ngơ ngác nhìn, không biết cô bé xinh đẹp kia có phải nó không.Nó hằng ngày chỉ theo style đen toàn tập mà thường đánh đấm đã vậy con gái mà lúc nào cũng đi ván trượt. Trúc lại gần lay lay nó :

    - Xinh quá rồi ngơ ngác hả ?? – Trúc đưa mặt lại gần sát nó hỏi, khiến nó ngượng :

    - Xinh gì !! Chỉ có điều sao tớ thấy khác khác ấy.

    - Khác nhưng đẹp hơn mà !! Như một thiên thần nếu thêm đôi cánh trắng vào sau lưng. Quay lại đây tớ chụp vài tấm đi, xinh lắm đấy !! – Trúc lôi iphone ra huơ huơ tạo kiểu.

    - Thôi, chụp chi vậy !! Xấu !! – Nó ngồi phịch xuống ghế.

    - Yên nào, cười lên tí đi !!!! một tấm thôi mà. – Trúc cười nài nỉ. Nó cũng để yên cho Trúc chụp, cố tạo dáng như Trúc yêu cầu, nào là phải cười, suy tư, mím môi, phồng má…… Trúc vẫn không cho nó buộc tóc lên vì theo như Trúc nói trông nó nữ tính khi xõa tóc. Chụp một hồi, nó chụp Trúc rồi Trúc chụp nó, hai đứa giành qua giành lại cuối cùng cũng mệt phết ra rồi nằm phịch xuống giường xem lại hình :

    - Tấm này đẹp nè, để lưu lại nhá !!!! – Trúc nói.

    - Thôi lưu tấm cậu kìa nhìn xinh hơn !!!! – Nó đẩy phím sang tấm trúc.

    - Không, tớ thích tấm ảnh của cậu hơn nhìn yêu yêu cứ như thiên thần ấy !!!

    - Ê này send cho tớ mấy tấm ảnh mà tớ chụp cho cậu đi, tớ thích hình cậu hơn đấy !!!!!- Hai đứa tranh cãi tấm nào đẹp hơn tấm nào rồi send qua điện thoại.

    - Thôi tớ xuống lấy nước uống, cậu uống không ???? – Nó quăn điện thoại xuống giường rồi đi lấy nước. ( Cả bọn đều sử dụng iphone hết á vì cho nó giống một nhóm, của nó thì màu khác vì nó tự mua ).

    - Ừ lấy giúp tớ một ly nước cam ha !!! – Trúc nheo mắt cười.

    Nhìn những tấm hình xinh xinh của nó Trúc nảy ra một ý nghĩ là gửi hình của nó vừa chụp cho Long. Thế là tay thoăn thoắt send liên tục, chụp bao nhiêu send hết bấy nhiêu, miệng cười lầm bầm :

    - Kì này, thế nào anh Long cũng phải ngất ngây cho xem !!!! – Trúc cười đắc ý vừa lúc nó đi vào Trúc giật bắn mình lên còn nó ngơ ngác chẳng biết gì :

    - Cậu làm chuyện mờ ám hay sao mà giật mình vậy ???- Nó đưa ly nước cho Trúc.

    - Không làm gì có !!!! Chỉ là xem hình của cậu thôi…..khát nước quá !!!!!- Trúc cầm lấy ly nước uống để nó không nhận ra.

    Nhà Long, đông người nhưng không phải là người thân mà toàn là người làm. Trên phòng à không phải nói là phòng nó chứ không phải là phòng Long, ngồi dưới giường và một chai rượu đã hết gần một nữa kế bên khỏi nói cũng biết ai đã uống. Ngước nhìn dòng chữ Lưu Ly làm bằng vỏ sò trong phòng của nó Long càng thấy tim nhoi nhói, nhìn vào hàng chữ rồi mường tượng ra khuôn mặt đáng yêu của nó, bỗng điện thoại reo.

    ……..Tít………Tít……. – Đó là tin nhắn, nhấc điện thoại lên là tin nhắn của Trúc. Long bấm mở xem tin nhắn, không thấy tin nhắn chỉ thấy hình ảnh. Nhìn thoạt qua Long cứ nghĩ là Trúc đùa giỡn chụp hình một cô bé nào đó rồi gửi Long vì trước đây Trúc từng làm mai nhiều tiểu thư quý tộc cho Long. Nhưng nhìn kĩ lại thì cô bé này rất quen nhất là ánh mắt, có chút cô đơn và giận dữ. “ Lưu Ly ” hai chữ ấy hiện cuối cùng sau những tấm hình ấy. Long vội đặt chai rượu xuống rồi nhấc điện thoại lên cao hơn để xem.

    Trông thật sự rất xinh và cứ như một tiểu thư nào đó chứ không phải là một con bé thích đánh nhau và ngốc nghếch. Bấm lần lượt từng hình để xem, từng kiểu của nó trông rất baby và dỉ nhiên vẫn hiện ra chút ngốc đáng yêu

    “ Cô mà cũng biết mặc váy rồi tạo kiểu thế này ư ?? ” Long lẩm bẩm cười thầm cái vẻ ngượng ngùng của nó, mắt vẫn xem đi xem lại từng tấm hình “ nhưng nhìn cũng xinh đấy heo ngốc ạ !! ” . Rồi chọn một tấm hình xinh nhất làm hình nền điện thoại.

    Trở lại Trúc và nó, vẫn cứ huyên thuyên mấy tấm hình xem hình nào đẹp nó nào biết cũng có một người đang xem hình của nó :

    - Tớ thấy tấm này đẹp này !!! – Nó chỉ vào hình của Trúc.

    - Không hình cậu đẹp đấy, mà thôi không cãi nữa, cậu ở đây nhá tớ vào nhà vệ sinh một tí !!! – Trúc cầm điện thoại theo.

    - Vào nhà vệ sinh cũng đem điện thoại à ??? – Nó thắc mắc nhìn cái điện thoại của Trúc.

    - Ừ !!! à…….để cậu đừng xóa hình ấy mà !!!! – Trúc kiếm một cái cớ nào đấy, nó vẫn ngây thơ nghiềng ngẫm mấy tấm hình.

    Vào nhà vệ sinh Trúc bật nước xả ra ào ào, rồi nhấn số điện thoại cho Long :

    - Alô !! Anh thấy mấy tấm hình đẹp không ???

    - Biết ngay là có tay em trong ấy mà chứ làm gì con heo ngốc ấy biết chụp hình ?? Nhưng váy ở đâu mà con heo ấy mặc vậy ??? Long nói.

    - Váy của em đấy, hehe nhưng trông xinh lắm mà !!!! – Trúc cười tinh nghịch.

    - Ừ trông……cũng dễ thương !!! – Long ngại ngùng nói.

    - Này anh uống rượu phải không ??? tiếng anh cứ lè nhè ấy, mà chuyện anh và Ly sao vậy ???? – Trúc nghiêm lại hỏi.

    - Uống một chút hà em gái !!!! Chuyện với con heo ấy à, kể sau đi nha !!!!! Thôi anh ngủ đây.- Long vội dập máy hy vọng Trúc chỉ nghe tiếng lè nhè của Long mà không nghe tiếng nấc.

    - Ê này……chưa nói xong mà !!!! – Trúc quát vào điện thoại. “ Tên này, bực thật cứ luôn làm chuỵên điên rồ trong số các chuyện điên rồ “. Trúc lầm bầm rồi tắt nước bước ra phòng thấy nó đang xem đi xem lại các hình, lại gần nó :

    - Này nói tớ nghe cậu có thích anh Long không ?? Nói thật xem nào ?? – Trúc hỏi một cách nghiêm chỉnh ánh mắt dò xem câu trả lời.

    Dỉ nhiên câu hỏi của Trúc cũng làm nó ngưng xem các tấm hình và ngạc nhiên :



    - Sao cậu lại hỏi vậy ?? – Nó hỏi. Khuôn mặt thấp thoáng nổi buồn và hơi mệt mỏi.

    - Thì nói tớ nghe xem !!! Cả hai sao cứ bướng bỉnh quá vậy ??? Lần này cậu làm anh ấy giận gì phải không ??? – Trúc nhíu mày hỏi nó.

    - Không !! Cậu cũng thấy mấy ngày tớ vào bệnh viện hắn có vào không ?? Tên sao chổi ấy tính tình quái gỡ thất thường ai mà ngăn cản nổi hắn ta !!!!! – Nó bực bội nói.

    - Có đấy !!!! Cậu làm được đấy !!!! – Trúc cười nheo mắt tinh nghịch nhưng liệu Trúc nói đúng không ?? Không !!! Không thể nào, hắn có bao giờ xem nó ra gì luôn bắt nó làm theo ý hắn muốn. Nó thầm nghĩ.

    Không sẽ chẳng có gì !!! Nó không là gì cả chỉ là một con ngốc.Nhưng giờ này sao chổi đang làm gì ?? Nó không hiểu sao cứ muốn hỏi cứ muốn biết điều này. Cố xua tan ý nghĩ ấy đi nhưng càng cố càng nghĩ đến.

    - Thôi ngủ đi !!!!! Mai rồi tính tiếp. – Trúc kéo chiếc mền lên và nằm xuống, nó cũng vậy, cố gắng ngủ chỉ có ngủ nó mới cảm thấy thật sự thoải mái. Cả nó và Trúc chìm vào giấc ngủ thật nhẹ nhàng.

    Trong căn phòng lạnh lẽo của nó vẫn có một thằng ngốc vẫn ngồi nhìn hình của nó, màn hình điện thoại mờ nhạt nhưng vẫn hiện rõ một khuôn mặt ngây thơ đáng yêu của một cô bé ngốc. Dùng tay Long sờ lên màn hình rồi mỉm cười “ Ngốc à !!! Đừng có bướng bỉnh nữa. ”. Lạnh lùng, đúng vậy trước khi gặp nó Long là một cậu bé lạnh lùng khó tính và đối xử với người khác tàn nhẫn, nhưng bên trong vẫn là một cậu bé yếu đuối, thèm khát tình yêu của gia đình nhất là người ba lạnh lùng chưa bao giờ hiểu cậu luôn áp đặt mọi thứ, cay nghiệt với những thứ cậu làm. Một cậu bé từng giờ từng phút luôn khao khát được sà vào lòng người mẹ luôn yêu thương cậu. Nhưng cũng thật đau đớn khi nhìn mẹ mình chết trước mắt mình nhưng không thể nói được lời nào. Cậu muốn chạy đến ôm lấy mẹ nhưng…….mẹ đi qua nhanh trong phút giây mẹ đã rời bỏ cậu mãi mãi. Cậu luôn nhớ đến câu nói cuối cùng của mẹ “ Hãy tự chăm sóc mình đừng giận ba con nhé, khi con thật sự yêu một người con sẽ hiểu và nhớ dắt cô bé ấy đến cho mẹ xem nhé ”. Cậu rất muốn không giận ba mình nhưng chỉ nghĩ đến tại ông ấy mà mẹ đã phải ra đi mãi mãi thì không thể nào ngăn nổi cơn giận.

    Có lẽ bây giờ cậu đã hiểu đc lời mẹ mình nói “ khi yêu một ai sẽ làm tất cả vì họ dù cho mình có thế nào có đau khổ hay rời khỏi cuộc đời này vĩnh viễn ”. Mẹ cậu đã đau khổ vì bị người đàn ông tàn nhẫn ấy đối xử không ra gì buộc bà phải tự tử nhưng đến phút cuối cùng bà vẫn không hề giận ông. Tự nguỵên vì ông làm tất cả. Có lẽ khi yêu con người ta sẽ làm mọi thứ, sẽ đối mặt mọi thứ để bảo vệ người mình yêu và để người ấy luôn hạnh phúc. Hình như cậu thấy mình hèn nhát, không dám đối mặt với khó khăn, sợ rằng ba cậu sẽ làm gì. Nhìn Phong thấy Phong còn can đảm dám đối mặt với mẹ mình để yêu Trúc nhưng còn cậu vẻ ngoài bất cần không sợ điều gì thì bên trong lại càng nhát, càng muốn đc yêu thương………….



    “ Không thể buông xuôi như vậy, có lẽ phải làm cái gì đó, phải đối mặt !!! ” – Long lẩm bẩm rồi đứng dậy ý như quyết tâm không để mất gì đó.

    Bóng đêm lặng lẽ cô đơn đang dần khuất nhường lại vẻ nhộn nhịp cho ánh nắng của buổi ban mai. Mặt trời đang dần nhô lên hiện ra một màu vàng cam ấm áp tỏa sáng khắp cả vạn vật. Cả nền trời bắt đầu ngả màu sang màu xanh trong vắt khi ánh mắt trời lên cao. Ánh nắng ấm áp khẽ xuyên qua khắp khe lá, chiếu sang từng khe nhỏ. Không khí hơi se se của buổi sớm mai nhưng lại rất dễ chịu, nhìn về một góc xa xa thấy còn một dãy sương mờ nhạt đang thoắt ẩn thoắt hiện sau đám núi cao tít. Chim chóc cất tiếng như báo thức một buổi sáng đã hiện ra. Mọi thứ như báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

    Nó và Trúc vẫn đang êm ấm trong chiếc chăn ấm áp mà ánh nắng chiếu sang khắp căn phòng. Trúc khẽ nhíu mắt lại rối lấy tay che vội đi ánh nắng, dưới nhà có nhiều tiếng phát ra từ những chiếc bát đũa có vẻ như có một bàn ăn đang chờ sẵn ở dưới. Trúc nhẹ nhàng đẩy chiếc mền ra rồi lọ mò bước xuống nhà đã thấy ba ngồi sẵn phí dưới, ông nở một nụ cười vui vẻ :

    - Ngủ ngon chứ con gái ???? – Ông đặt tờ báo xuống và nâng cốc trà lên thổi với dáng vẻ rất ư là sành về trà.

    - Ngon ba ạ !!! – Trúc lại gần bàn ăn lấy cốc nước cam uống.

    - Bạn con đâu con gái ?? Sao không kêu xuống ăn sáng ?? – Ông khẽ hỏi.

    - Cậu ấy còn ngủ ba ạ !!! Ly ham ngủ hơn ăn !!! Mà ba ăn sáng chưa ????

    - Ba ăn rồi!!! con ăn đi, chúc con một ngày tốt lành. – Ông đứng dậy xách chiếc áo khoác và chiếc cặp ra xe.

    Trúc rất muốn hỏi ông chuyện Phong nhưng thấy ông ra xe rồi lại thôi không hỏi nhưng lòng vẫn cồn cào. Từ tối qua đến giờ gọi điện cho Phong không được, nhưng lại không dám gọi nhà vì chắc chắn là sẽ gặp dì Mẫn Quân.

    Bước lên phòng, nó vẫn say ngủ dù trời có sập xuống thì ngủ đối nó cũng là tất cả. Nhìn nét mặt ngây thơ khi ngủ của nó Trúc bật cười. Lấy một ít nước rắc rắc lên mặt nó. Nó cảm giác có cái gì lành lạnh lăn vờn khắp mặt nó, giật bắn người dậy :

    - Tên sao chổi này !!!!! – Nó nói một cách vô tư quên hẳn mình đang ở nhà Trúc. Trúc nhìn nó cười khiến nỏ hiểu ra nó vừa nói cái gì đó không được đúng.

    - Ngủ mà cũng nhớ anh Long nữa sao ???? – Trúc cười.

    - Không !!!! Bình thường ngày nào hắn cũng làm vậy nên tớ....tớ... tưởng hắn !!!!! – Nó vò vò đầu tóc rồi cười xòa đỡ ngượng.


      Hôm nay: 20/8/2017, 01:47